Tôn Thu Phương bảo hai đứa xe buýt để ngủ thêm chút nữa, nhưng hai đứa bàn kiên quyết bộ. Vừa rèn luyện sức khỏe, tiết kiệm tiền cho Chiêu Đệ. Chưa kiếm tiền thì tiêu pha dè sẻn.
Đến lớp, Tô Mẫn thấy nhóm Đường Mạn đến .
Khác với cảnh tượng ba dính lấy buôn chuyện rôm rả, mạnh ai nấy , chẳng giống bạn chút nào.
Giờ truy bài buổi sáng kết thúc, thầy Hoàng bước lớp.
"Sau chuyện gì các em bàn bạc với thầy, đừng những chuyện khiến lo lắng nữa. Dù nghĩ đến thầy cô bạn bè thì cũng nghĩ đến bố của chứ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Thầy Đường Mạn, thấy cô bé biểu hiện gì kích động mới yên tâm. Hành động hôm qua của cô bé thầy vẫn còn sợ đến giờ. Nếu xảy chuyện gì thật thì tội của thầy lớn lắm.
Dặn dò qua loa vài câu, thầy gọi Đường Mạn lên văn phòng.
"Cậu bảo liệu mắng bỏ chạy nữa ?" Liêu Chiêu Đệ thì thầm hỏi Tô Mẫn.
Tô Mẫn lắc đầu, Ôn Hòa Bình phía ủ rũ, đoán chừng hôm qua cũng lo lắng cả đêm.
Chuông học vang lên, Đường Mạn lớp, lóc gì cả, vẻ mặt bình tĩnh khiến cả lớp ngạc nhiên.
Gây chuyện lớn thế mà phê bình nặng nề ?
Họ rằng, nếu theo ý định ban đầu của thầy Hoàng thì chắc chắn mắng cho một trận tơi bời, còn mời cả phụ . "chiêu" hôm qua của Đường Mạn thầy sợ , quyết định đối với con gái thì nên dùng biện pháp mềm dẻo.
Dù thì nào cũng may mắn như .
Sự việc trôi qua nhẹ nhàng, cả lớp cũng nhanh ch.óng quên chuyện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-332.html.]
Doãn Tĩnh và Trương Phán Phán đều cảm nhận rõ sự đổi của Đường Mạn.
Trước Đường Mạn cũng gọi họ, giờ thì tuyệt nhiên chuyện, ăn cũng một .
Điều khiến Doãn Tĩnh và Trương Phán Phán thấy quen.
Tuy cả hai đều thích tính cách hống hách, ích kỷ của Đường Mạn, nhưng thói quen cũng giờ phá vỡ khiến họ hụt hẫng.
Trương Phán Phán thì đỡ hơn, bản cô bé tiền, chỉ mong ai để ý đến để tập trung học hành, tiết kiệm tiền.
Doãn Tĩnh thì khó chịu, cô bé chơi nhất với Đường Mạn, giờ ngó lơ nên chấp nhận .
Vì thế nhân lúc tan học, cô bé chủ động theo Đường Mạn.
"Cậu chẳng bảo tớ hống hách, lúc nào cũng lôi kéo các ? Giờ tự theo thế ?"
Doãn Tĩnh ngay Đường Mạn thấy những lời oán thán của hôm nọ, mặt đỏ bừng vì hổ. Nói lưng khác dù đúng sai cũng chẳng ho gì.
"Hừ, với Trương Phán Phán chơi với tớ, tớ cũng chẳng thèm chơi với các . Có gì bất mãn thì thẳng mặt . Trước mặt thì giả vờ thiết, lưng , các cũng giả tạo lắm." Đường Mạn càng càng tức. Nếu hôm qua thấy những lời đó thì cô kích động bỏ chạy như thế. Cô Tô Mẫn và Liêu Chiêu Đệ ghét ngay từ đầu nên tuy giận nhưng buồn. Doãn Tĩnh và Trương Phán Phán là những cô coi là bạn , luôn sát cánh bên , cô cứ tưởng họ về phía , chứng tỏ đúng, bọn Tô Mẫn sai. Ai ngờ cuộc đối thoại của hai họ, cô mới thấy như tát một cú trời giáng.
Cô tưởng ưu tú, thầy yêu bạn mến, bầu lớp phó. Trong phòng hai bạn , tưởng cả thế giới, hóa trắng tay.
Doãn Tĩnh đang hổ, Đường Mạn chỉ trích như thì tức khí bật : "Tớ thừa nhận tớ , nhưng tớ đối xử với cũng tệ. Bình thường gì tớ nấy, bao giờ cãi . Cho dù tớ và Trương Phán Phán bất mãn trong lòng, nhưng cứ bày cái thái độ bá đạo thì ai dám thật với . Chúng tớ kiểu như Tô Mẫn và Liêu Chiêu Đệ." Thực cô bé cũng phục tính cách độc lập của Tô Mẫn, còn bản cô bé thì sợ mất lòng khác, dĩ hòa vi quý, chịu nổi cảnh xích mích với ai.