Trọng Sinh: Cuộc Sống Làm Giàu Tươi Đẹp Những Năm 80 - Chương 329

Cập nhật lúc: 2025-12-25 08:43:21
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Không chuyện đó ." Liêu Chiêu Đệ giữ c.h.ặ.t t.a.y cô , "Cậu , chiều nay thấy , thầy Hoàng lo sốt vó lên , bảo các bạn trong lớp tan học tìm về ngay. Thầy hiện giờ vẫn đang đợi ở trường, sợ xảy chuyện gì. Còn cả Ôn Hòa Bình nữa, tan học là chạy tìm ngay, giờ đang ở ."

 

Cô thật sự phục cái gan của Đường Mạn, nếu là cô, cùng lắm chỉ dám trốn một góc thầm, chứ đời nào dám gây chuyện lớn thế .

 

Người đúng là đáng ghét thật, chẳng nghĩ cho khác chút nào.

 

Tô Mẫn Đường Mạn , mím môi suy nghĩ. Tuy cô ưa tính cách của Đường Mạn, hai cũng chẳng hợp , nhưng dù Đường Mạn cũng chỉ là một cô bé đầy 16 tuổi, thể bỏ mặc cô một ở đây .

 

: "Bọn tớ đang ăn cơm ở tiệm, ăn cùng ? Lát nữa bọn tớ bắt xe đưa về."

 

"Không cần các giả nhân giả nghĩa! Hồi ở ký túc xá các chống đối tớ, ích kỷ hẹp hòi, giờ tớ tin các ."

 

Đường Mạn mặt đầy giận dữ chỉ Tô Mẫn.

 

Tô Mẫn cau mày: "Chống đối thì nghĩa là bọn tớ sai ? Đường Mạn, thể đừng như ? Lần tổ chức hoạt động cho lớp là sai. khi quyết định, hỏi ý kiến các bạn trong lớp ? Cậu khác ? Cậu quản lý , nhưng khiến tâm phục khẩu phục, dựa mà cho rằng khác sai? Đường Mạn, tự đặt tay lên n.g.ự.c hỏi lòng xem, nếu khác thông qua ý kiến của mà tự ý quyết định , bắt cái cái , đồng ý ?"

 

"Đương nhiên là..." Không đồng ý. Đường Mạn nghẹn lời.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-329.html.]

"Cậu chắc cũng từng câu : Kỷ sở bất d.ụ.c, vật thi ư nhân. Điều thì đừng cho khác. Đừng là lớp trưởng, ngay cả thầy Hoàng, nếu hoạt động gì cũng bàn bạc với cả lớp trong giờ sinh hoạt, lấy cái quyền tự quyết định cho ?"

 

Nghe Tô Mẫn chỉ trích, Đường Mạn càng to hơn: "Tớ ngay mà, chỉ nhạo tớ thôi."

 

Tô Mẫn tức quá hóa : "Tớ khó thật đấy, nhưng là lời thật lòng. Tớ thế nào, nhưng đó là chuyện quá khứ . Giờ đều là học sinh cấp ba, còn thi đại học, ai cũng chính kiến riêng, cứ răm rắp theo một bạn cùng lớp . Giống như chuyện mua quần áo cho Trương Phán Phán , nghĩ đến cảm nhận của ? Cậu nhà tiền, sinh hoạt phí chắt chiu từng đồng, mua quần áo đắt tiền cho , khó ?"

 

Nghe Tô Mẫn nhắc chuyện , Đường Mạn nhớ tới những lời Doãn Tĩnh và Trương Phán Phán trưa nay. "Tớ... tớ chỉ mặc đồng phục cho đội hình thôi mà, lẻ loi." Lời còn tự tin như .

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Tô Mẫn thấy thẳng, sợ kích động Đường Mạn liều nhảy sông thì khổ, bèn nháy mắt hiệu cho Chiêu Đệ đỡ vài câu.

 

Chiêu Đệ gật đầu, kéo tay Đường Mạn an ủi: "Cậu xem, Trương Phán Phán vẫn quý đấy chứ. Tuy thấy khó chịu nhưng vẫn xin mà. Điều đó chứng tỏ nhân duyên của cũng tệ . Chuyện hôm nay, các bạn trong lớp cũng chẳng ai nhạo cả, ngược còn lo lắng cho lắm. Lúc tớ với Tô Mẫn đây, còn thấy mấy bạn đang tìm khắp nơi đấy. Đều là bạn bè cùng lớp cả, ai mà bụng hẹp hòi thế chứ."

 

Tuy nhưng trong lòng Chiêu Đệ chỉ mắng cho Đường Mạn một trận. Trương Phán Phán chịu ấm ức lớn thế còn nhịn , đằng Đường Mạn chỉ vì chuyện cỏn con mà ầm ĩ lên, nếu cô và Tô Mẫn tìm thấy thì khi giờ nhảy sông thật cũng nên.

 

Đường Mạn tuy kiêu ngạo và ương ngạnh, nhưng suy cho cùng vẫn chỉ là một cô bé mới lớn, bản chất . Nghe Tô Mẫn mắng cho một trận, tuy trong lòng khó chịu nhưng cũng ngẫm vài điều trái. Lại thêm lời an ủi nhẹ nhàng của Liêu Chiêu Đệ, cô cũng thấy nguôi ngoai phần nào.

 

 

 

 

Loading...