Tô Mẫn dựa ghế xe: "Chắc tâm trạng thôi."
Tôn Thu Phương hỏi: "Bạn các con thế, thấy mặt mũi hầm hầm, nửa đêm nửa hôm còn lang thang bên ngoài."
"Không , thầy giáo phê bình vài câu nên dỗi mà." Tô Mẫn giảm tránh.
Tôn Thu Phương thở dài: "Thầy cô mắng là cho , giận dỗi thế ."
Xe chạy mười phút thì đến một khu tập thể công nhân ở khu vực sầm uất của thành phố.
Tô Mẫn khu tập thể môi trường khá , ngạc nhiên hỏi: "Mẹ, ba thuê nhà ở khu , tiền thuê chắc đắt lắm nhỉ?"
"Cũng tàm tạm, đây là nhà quen của ba con, họ mua nhà mới ở thành phố nên nhà bỏ , ba con hỏi thăm nên cho thuê ." Tôn Thu Phương với vẻ tự hào, ngờ ông chồng thật thà cục mịch của ngoài cũng quen rộng rãi phết.
Căn hộ dành cho cán bộ nhà máy nên diện tích khá rộng, phòng khách tuy nhỏ nhưng tới ba phòng ngủ. Vừa đủ cho hai đứa trẻ ở.
"Chú, dì, cháu nghĩ mai cháu vẫn nên về ký túc xá ở thôi ạ." Liêu Chiêu Đệ từ trong phòng , mắt đỏ.
"Sao thế cháu?" Tôn Thu Phương đang dọn cơm, ngạc nhiên hỏi.
"Cháu... cháu dù cũng nhà, ở đây tiện."
Tôn Thu Phương ngờ Liêu Chiêu Đệ còn nhỏ mà suy nghĩ nhiều thế. Bà và chồng thì nghĩ ngợi gì, thêm một đứa trẻ trong nhà cũng chỉ thêm đôi đũa cái bát. Hơn nữa Chiêu Đệ hiểu chuyện, với Mẫn Tử, hai đứa ở cùng còn bạn học hành.
"Cháu đừng nghĩ nhiều, ở cả đời , chỉ mấy năm cấp ba thôi. Cháu với Mẫn T.ử học cùng lớp, là bạn , ở chung tiện chăm sóc . Cô Mẫn T.ử bảo hai đứa còn định may quần áo bán chung nữa mà, ở cùng càng tiện bàn bạc công việc."
Đường Mạn thẫn thờ những chiếc thuyền hàng trôi lững lờ mặt sông. Cô lì ở đây suốt cả buổi chiều, bỏ cả cơm trưa. Chiếc áo sơ mi kẻ caro mỏng manh mặc từ trưa giờ còn đủ ấm cái lạnh se sắt.
Suốt buổi chiều đây, cô từng ý định nhảy xuống sông cho xong chuyện, nhưng dòng nước cuồn cuộn, nỗi sợ hãi dâng lên khiến cô cứ chần chừ mãi đến tận bây giờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-328.html.]
Cô tài nào hiểu nổi tại đối xử với như .
Hồi còn học tiểu học và cấp hai, chuyện thế . Cô luôn là đầu, tính cách cũng hoạt bát, thầy cô yêu mến. Các hoạt động trong lớp đều do cô chủ trì, ai cũng khen cô .
Vậy mà lên cấp ba, thứ trái ngược với những gì cô tưởng tượng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Bạn cùng phòng vì ưa cô mà dọn ngoài. Thầy Hoàng cũng phê bình cô vì chuyện tổ chức leo núi. Các bạn trong lớp thì xem cô như trò , thậm chí ngay cả Doãn Tĩnh và Trương Phán Phán – những cô vẫn tưởng là bạn thiết – cũng cô lưng.
Cô tệ hại đến mức .
Càng nghĩ, nước mắt cô càng kìm mà tuôn rơi.
Một cơn gió lạnh từ mặt sông thổi tới, Đường Mạn dậy. Nhìn mặt sông gợn sóng cơn gió, nỗi sợ hãi trong lòng cô trỗi dậy.
"Đường Mạn!"
Tô Mẫn và Liêu Chiêu Đệ tới, thấy Đường Mạn đang tiến về phía bờ sông liền vội vàng hét lên.
Liêu Chiêu Đệ chạy ào tới, nắm c.h.ặ.t lấy tay Đường Mạn: "Cậu định cái gì thế hả?"
"Các đến đây gì?!" Đường Mạn ngờ lúc chạm mặt Tô Mẫn và Liêu Chiêu Đệ – hai kẻ luôn đối đầu với như nước với lửa. Nhớ chuyện cũ ở ký túc xá, lòng cô thấy khó chịu.
"Các đến để xem tớ trò chứ gì? Thấy tớ thầy Hoàng phê bình nên hả hê lắm ? Đừng mơ!" Đường Mạn như tìm chỗ xả giận, hét lên đầy kích động. Hét xong, cô cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn hẳn, cũng chút sức lực.
Tô Mẫn bình tĩnh cô la hét. Đợi cô hét xong, Tô Mẫn mới lên tiếng: "Phát điên cái gì thế? Ai rảnh mà xem trò ? Có thời gian đó, tớ thà ở nhà nghỉ ngơi còn sướng hơn."
Đường Mạn tin, cô cảm thấy đang cả thế giới chế giễu, cả lớp đều đang nhạo . Cô lau nước mắt nức nở: "Các chính là tớ trò . Tớ tổ chức leo núi, các chịu , giờ tớ thầy Hoàng phê bình vì chuyện đó, chắc các thấy tớ đáng đời lắm ?"