Nói xong, Tôn Thu Phương sang Tô Trường Vinh: "Những lời , ông đồng ý ? Nếu đồng ý thì trả tiền cho ông, đường ai nấy . vất vả kiếm tiền là vì con gái , để khác phung phí."
Tô Trường Vinh bố: "Bố, ý kiến của Thu Phương cũng là ý kiến của con, bố cũng để ý chút ạ."
Tô Tam Căn trong lòng tuy đồng ý nhưng mắt bà vợ già đang chờ tiền phẫu thuật, đành gật đầu miễn cưỡng coi như chấp thuận.
Lý Ngọc Lan bên cạnh sốt ruột, bố gật đầu thế chẳng là chặn đường nhờ vả bác cả của thằng Xán Xán .
Thấy bố chồng gật đầu, Tôn Thu Phương mới cùng chồng nộp tiền.
Khi Tô Trường Phú và Tô Trường Quý đủng đỉnh đến nơi thì bà nội Tô đưa phòng phẫu thuật.
Thấy hai em chồng đến, Tôn Thu Phương khẩy: "Các chú đến khéo thật đấy, xong xuôi hết việc mới vác mặt đến, thừa là chị sẽ lo liệu chứ gì."
"Chị dâu, tại chú ba đây , lỡ dở thời gian." Tô Trường Phú giả lả đổ .
Tô Trường Quý im lặng gì, trong lòng vẫn còn ấm ức vụ chị dâu đến tận nhà đòi giấy nợ hôm . Chuyện đó nghĩ vẫn thấy mất mặt. Thiệu Vân cùng thì đon đả hỏi han tình hình chồng.
"Mẹ ạ? Em với Quý bận việc nhà quá nên đến muộn."
"Bận cái gì mà bận, hôm nay chủ nhật trường học nghỉ, nhà cô chú đại sự gì mà bận rộn thế?" Tôn Thu Phương nể nang gì vặc .
Thiệu Vân cứng họng, gượng gạo.
Tôn Thu Phương lạnh lùng tiếp: " với cả nộp tiền , bà cụ lát nữa là phẫu thuật xong." Nhìn vẻ mặt thở phào nhẹ nhõm của Thiệu Vân và Tô Trường Phú, bà lạnh: "Các chú các thím con cái cũng thật, bố chuyện thì trốn nhanh hơn chạch, chỉ trông chờ chị thôi đúng ? Lần chị bỏ tiền, ai kêu cha gọi chúng cũng mặc kệ, việc gì đừng tìm đến chúng nữa. Bà cụ mà ai thương thì đừng tìm chúng , tìm nữa chúng báo công an đấy. Ai đ.á.n.h đó chịu trách nhiệm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-322.html.]
"Chị dâu, Xán Xán nó cũng cố ý." Tô Trường Phú cúi đầu lí nhí. Hắn cũng đang lo sốt vó đây, con trai đang yên đang lành càng ngày càng hư đốn thế .
" cần nó cố ý , tóm chuyện chăm sóc bà cụ các chú các thím tự lo liệu . Anh chị hết tình hết nghĩa , bố cũng đồng ý đấy. Sau bà cụ chuyện gì nữa, chúng bỏ thêm một xu nào . Ốm đau trăm tuổi già, phần của chúng chúng lo, đừng hòng bắt chúng gánh phần của khác. Đều là con trai của cả, dựa mà bắt chúng chịu một , các mặt dày thôi."
Tô Trường Phú và Tô Trường Quý mắng vuốt mặt kịp, nhưng cũng chẳng cãi câu nào, mặt mày xám ngoét vì tức.
Tôn Thu Phương kéo tay chồng định về, khi còn với bố chồng: "Bố nhớ nhé, chuyện nhà cửa đừng tìm đến bọn con nữa. Đã ở riêng thì nhà ai nấy lo."
Tô Trường Vinh cũng chán ngán cái cảnh lắm . Hai đứa em trai sống khổ sở, ông bỏ thêm chút tiền cũng chẳng , nhưng cái tâm địa của chúng nó tệ quá. Vì trốn tránh trách nhiệm mà cố tình đến muộn, đợi xong xuôi việc mới thò mặt . Sống thế ai mà chịu .
Ông nghĩ bụng, thôi thì lên thành phố sống cho rảnh nợ, chỉ lo cho vợ con thôi.
Thiệu Vân thấy vợ chồng cả , sợ ở chăm sóc bà cụ nên cũng nán lâu, về sớm.
Bà già cũng chồng chính thức của cô , cô việc gì hầu hạ.
"Bố, con với Quý còn việc, thằng Hạo Hạo ở nhà một con yên tâm. Mẹ phẫu thuật , thôi vợ chồng con về đây ạ."
"Gì cơ, các cô chú về luôn á?" Lý Ngọc Lan xù lông nhím. Vừa nãy Tôn Thu Phương c.h.ử.i bới bỏ bà cản vì tiền, là bề . Chứ Thiệu Vân là cái thá gì, về dâu mà dám láo lếu thế .
Thiệu Vân nhạt: "Chị hai, thì chuyện cũng do thằng Xán Xán nhà chị gây , việc đáng lẽ chị lo liệu mới đúng chứ?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.