Tô Mẫn đang dép lê, hỏi: "Lớp tổ chức ? Thầy Hoàng gì ."
"Không thầy Hoàng tổ chức, là tớ bàn với Ôn Hòa Bình . Lớp mới ai cũng lạ lẫm, tớ tạo cơ hội cho tiếp xúc với ."
Tô Mẫn xong toát mồ hôi hột. Cả ngày lù lù trong lớp, ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, còn leo núi tăng tình đoàn kết cái nỗi gì, tưởng thời gian của ai cũng rẻ rúng lắm chắc.
Cô thẳng thừng từ chối: "Cuối tuần tớ với Chiêu Đệ bận , bọn tớ . Bạn bè trong lớp bọn tớ quen cả , cần cơ hội leo núi ."
"Sao thế? Muốn dọn ngoài đành, giờ tham gia hoạt động tập thể. Cậu thế là coi trọng lợi ích chung, nếu ai cũng như thì cái lớp loạn mất."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Mẫn : "Tớ đến đây để học, để thi đại học, chứ để kết bạn giao lưu tình cảm. Tớ hợp với ai thì tự khắc sẽ chơi , hợp thì leo núi cũng chẳng ích gì."
Vào trường trọng điểm, ai cũng cắm đầu học, rảnh rỗi thì nghỉ ngơi cho sức, mà leo núi. Hơn nữa, kéo cả một đám học sinh leo núi mà giáo viên cùng, lỡ xảy chuyện gì ai chịu trách nhiệm? Đây đại học, học sinh thành niên, xảy chuyện thì phiền phức to.
Đường Mạn Tô Mẫn tức giậm chân.
Mới ngày đầu lớp phó mà chẳng ai , thì ăn gì . Cô hậm hực : "Nếu , tớ sẽ báo cáo với thầy Hoàng."
"Cậu cứ báo , tớ lấy nước nóng đây."
Tô Mẫn xách phích nước rủ Liêu Chiêu Đệ ngoài.
Đường Mạn giậm chân bình bịch: "Thái độ kiểu gì thế , hoạt động lớp cũng tham gia, loại như thế lớp nhỉ."
Trương Phán Phán bên cạnh lí nhí: "Đường Mạn, cuối tuần tớ về nhà, tuần tớ về ."
Đường Mạn đang bực , Trương Phán Phán cũng đòi rút lui thì tức đỏ mặt: "Không , bắt buộc !"
Thấy thái độ của Đường Mạn, Trương Phán Phán chỉ c.ắ.n môi gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-318.html.]
Sau vụ , quan hệ giữa Tô Mẫn và Đường Mạn rơi xuống điểm đóng băng, gặp là mặt lạnh tanh, hễ mở miệng là cãi vã.
Chiều thứ Sáu tan học, Tô Mẫn cùng Chiêu Đệ dọn hẳn khỏi ký túc xá, chuyển đến phòng trọ. Căn phòng dọn dẹp sạch sẽ, đồ đạc cũng chuyển dần sang trong mấy ngày qua. Hai ở là thể nấu nướng ngay.
Tô Mẫn và Liêu Chiêu Đệ đều nấu ăn ngon. Hiện tại bắt đầu buôn bán, Liêu Chiêu Đệ nhiều tiền nên hai đứa bàn : Tô Mẫn mua thức ăn, Liêu Chiêu Đệ nấu cơm. Đợi khi nào Chiêu Đệ kiếm tiền sẽ phân chia .
Lần đầu tiên sống trong căn nhà như thế , Liêu Chiêu Đệ phấn khích. Đêm đầu tiên chuyển , cô bé ngủ , kéo Tô Mẫn chuyện đến tận quá nửa đêm.
Đợi đến lúc Tô Mẫn mơ màng sắp ngủ, Liêu Chiêu Đệ đột nhiên buông một câu đầy thương cảm: "Tô Mẫn, bảo các chị tớ giờ đang ở ? Các chị bao giờ xa, trong chỉ mỗi ít tiền tớ đưa, ở huyện, các chị mà sống?"
Tô Mẫn nheo mắt ngáp một cái: "Giờ khác xưa , bên ngoài tuyển dụng lao động nhiều lắm, hai chị mà tìm việc thì sống cũng khó khăn gì . Hồi mợ út tớ cũng ở quán cơm đấy thôi, mợ bảo ở đó cũng nhiều từ quê , họ tự kiếm tiền nuôi , còn gửi về quê nữa là. Hơn nữa hai chị em , nương tựa chắc ."
"Chị cả tớ thật thà, ít chỉ cắm cúi , nhưng chị hai tớ thì chủ kiến lắm. Hồi bố tớ đ.á.n.h , chị hai dám xông can nên đ.á.n.h nhiều nhất."
Nói xong, cô bé im lặng hồi lâu. Bên Tô Mẫn lên tiếng, cô bé sang thì thấy bạn ngủ say.
Cô bé thở dài, đầu ngoài cửa sổ.
Sáng hôm , hai hiếm hoi ngủ nướng một bữa.
Ăn sáng xong, cả hai cùng dạo quanh khu trung tâm thành phố để khảo sát thị trường.
Ở một diễn biến khác, vợ chồng Tô Trường Vinh và Tôn Thu Phương cũng bàn giao công việc cửa hàng cho Lý Mông.
Cửa hàng ngày thường cũng nhiều việc, trắng là trông nom nhân viên, đảm bảo cửa hàng hoạt động bình thường là . Tô Trường Vinh và Tôn Thu Phương định lên thăm con gái , tiện thể tìm nhà thuê ở thành phố. Ổn định xong sẽ sắp xếp tiếp.