Liêu Chiêu Đệ cũng kiên định gật đầu.
Triệu Học bật : "Anh chỉ thôi, đừng căng thẳng thế. Thôi, hai đứa cứ lo việc của , tìm bạn đây, nhé. Có việc gì cứ cổng bảo bác bảo vệ một tiếng, bác ở ."
"Biết ạ, cảm ơn Triệu." Tô Mẫn hiếm khi dùng giọng ngọt ngào gọi một tiếng, suýt chút nữa thì tự ghê răng. Quả nhiên giả nai cô bé ngây thơ chuyện dễ dàng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Triệu Học tỏ vui vẻ, vẫy tay chào chạy biến .
Đợi Triệu Học khuất, Liêu Chiêu Đệ mới thở phào, vui vẻ xem xét khắp phòng: "Tô Mẫn, chúng ở đây thật ?"
"Tạm thời là như thế." Tô Mẫn cũng quan sát xung quanh.
Hai gian phòng, một gian hướng nắng, một gian cũng sáng sủa nhưng chắc mùa đông nắng chiếu . Nghĩ đến việc ở tầng một, chỉ hai , nên Tô Mẫn quyết định sẽ kê hai chiếc giường ở phòng hướng dương, cô và Liêu Chiêu Đệ cùng ngủ ở đó. Gian còn xưởng việc, cuối tuần Chiêu Đệ thể may quần áo ở đó.
Nói đề nghị , Chiêu Đệ giơ cả hai tay tán thành.
Tuy dọn ngoài ở cô bé vui nhưng cũng sợ. Ở chung phòng với Tô Mẫn thể nương tựa lẫn , cô bé cũng yên tâm hơn.
Giải quyết xong chuyện nhà cửa, Tô Mẫn chuẩn thủ tục với nhà trường. Trước đó đăng ký ở ký túc xá, chỉ nộp tiền mà còn tên trong danh sách quản lý. Cô quản lý ngày mai sẽ kiểm tra quân , dọn ngoài rõ thủ tục .
Tô Mẫn định thứ Hai sẽ thủ tục, nhưng đó thể chuyển dần ít đồ sang, tiện thể quét dọn vệ sinh bên cho sạch sẽ, đến lúc đó là thể ở ngay.
Hai ăn trưa ở quán vỉa hè xong thì về ký túc xá thu dọn đồ đạc chuẩn chuyển dần .
Nhóm Đường Mạn hôm nay ngoài, đang ăn vặt tán gẫu.
Thấy Tô Mẫn và Liêu Chiêu Đệ về liền thu dọn hành lý, Doãn Tĩnh tò mò hỏi: "Các dọn đồ gì thế?"
Liêu Chiêu Đệ đáp: "Bọn tớ thuê nhà bên ngoài, chuẩn dọn ngoài."
"Hả? Dọn ngoài á?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-313.html.]
Doãn Tĩnh ngạc nhiên, Trương Phán Phán cũng kinh ngạc họ, ánh mắt thoáng chút bối rối.
Đường Mạn lạnh lùng liếc hai một cái, đặt gói đồ ăn vặt xuống: "Các ý gì đấy? Mới ở mấy ngày dọn , bạn bè trong lớp mà tưởng bọn tớ bắt nạt các ."
Tô Mẫn như cô : "Chẳng lẽ vì thế mà chúng tớ dọn ? Chúng tớ dọn việc của chúng tớ, khác gì liên quan đến chúng tớ."
"Sao các thể ích kỷ như . Các ở trong ký túc xá gì thì , nhưng ngoài thì để thấy chúng đoàn kết chứ. Các dọn thế chẳng để khác chê bọn tớ ?"
Đường Mạn đầy vẻ chính nghĩa.
Tô Mẫn mà thấy thể chuyện nổi với Đường Mạn. Cô dọn đồ : "Tớ quyết định , ai đổi . Dọn sẽ ở phòng khác chuyển đến, lúc đó các cơ hội phát triển tình bạn mới đấy."
"Đi thì , loại như các chúng tớ cũng chẳng ưa." Đường Mạn tức tối giường Tô Mẫn dọn đồ. Nhìn một lúc thấy ngứa mắt quá, dứt khoát xỏ giày ngoài.
Doãn Tĩnh thấy cô , vội vàng đuổi theo.
Trương Phán Phán phân vân nên đuổi theo , nghĩ ngợi một lúc cũng xuống giường xỏ giày định ngoài. Tô Mẫn gọi giật , cô bé dừng bước Tô Mẫn.
Tô Mẫn : "Người yêu lấy bản thì đừng mong chờ khác thật lòng yêu thương."
Trương Phán Phán xong, sững , ánh mắt giằng xé một hồi vẫn cắm đầu chạy ngoài.
Nhìn Trương Phán Phán , Tô Mẫn thở dài.
Vợ chồng Tô Trường Vinh và Tôn Thu Phương con gái "qua mặt" một vố.
Từ lúc Tô Mẫn lên thành phố, hai vợ chồng mấy ngày nay cứ ngơ ngẩn như mất hồn, chỉ mong con gái về, kết quả tuần con vẫn về. Tô Trường Vinh ăn cơm ngon, lúc lẩn thẩn bảo rót cho Tô Mẫn ly sữa, phòng mới sực nhớ con gái nhà.
Hai vợ chồng than ngắn thở dài hai ngày, Tôn Thu Phương bàn với Tô Trường Vinh chuyện lên thành phố thăm con.