Ăn cơm ở căng tin xong, Tô Mẫn và Liêu Chiêu Đệ mới về ký túc xá nghỉ ngơi. Về đến nơi thì thấy nhóm Đường Mạn, Doãn Tĩnh ở đó. Thấy Tô Mẫn và Liêu Chiêu Đệ cửa, Đường Mạn sa sầm mặt tới: "Tô Mẫn, lúc tan học các đợi bọn tớ?"
Tô Mẫn đặt sách lên bàn cạnh giường, khó hiểu : "Trước đó chúng hẹn cùng , với cả việc gì quan trọng mà nhất thiết cùng."
" chúng cùng một phòng ký túc xá mà, tan học cùng ăn cơm vốn là chuyện đương nhiên. Làm hại tớ với Doãn Tĩnh tìm các khắp nơi." Giọng điệu của cô càng thêm bất mãn.
Tô Mẫn giọng điệu cũng chẳng đôi co thêm, tự lấy một quyển sách ngoại khóa .
Đường Mạn nắm c.h.ặ.t t.a.y, trong lòng tức ách. Hôm nay thầy giáo điểm thi đầu lớp, vốn dĩ lúc thi đỗ trường trọng điểm, họ hàng thích đều khen cô học giỏi, thông minh hơn , chính cô cũng nghĩ . Không ngờ lớp , thành tích của suýt đội sổ. Chỉ riêng trong phòng ký túc xá ba vượt mặt cô . Điều khiến cô cam tâm nhất là Trương Phán Phán - đứa con gái nhà quê như mà thành tích cao nhất phòng. Cho nên khi tan học, cô chút cùng Trương Phán Phán, nhưng để khác thấy ký túc xá mất đoàn kết nên vẫn nhẫn nhịn cùng. Ai ngờ bọn Tô Mẫn chạy , chút tinh thần tập thể nào.
Doãn Tĩnh thấy sắc mặt Đường Mạn khó coi, vội vàng khuyên Tô Mẫn: "Tô Mẫn, cùng bọn tớ , đừng hành động đơn lẻ nữa. Chúng cùng phòng, cùng cũng tiện chiếu ứng lẫn mà."
Cô Trương Phán Phán đang im lặng sách, hỏi: "Cậu đúng , Phán Phán?"
Trương Phán Phán lúc mới ngẩng đầu Tô Mẫn, do dự một chút khẽ gật đầu, đó tiếp tục cúi đầu sách.
"Cậu xem, đến Trương Phán Phán còn là cùng , chứ." Đường Mạn đà lấn tới.
Tô Mẫn mấy trong phòng bắt đầu xôn xao chuyện , lạnh lùng liếc Đường Mạn một cái: "Tớ đến trường để học, để lập hội nhóm ký túc xá gì đó. Tại tớ cứ cùng, ăn cùng các , đến vệ sinh cũng bắt tớ cùng ? Nếu thế thì tớ mời các xuống dãy cuối cùng với tớ, lúc ăn cơm thì nhanh chân lên giống tớ, ?"
"Sao thể nghĩ như thế, nếu cứ theo ý thì ý kiến của tính ?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-307.html.]
Đường Mạn cảm thấy những lời Tô Mẫn thật thể tưởng tượng nổi. Ban đầu Tô Mẫn, cô thấy đó là một cô gái chín chắn, tưởng sẽ cùng chung chí hướng với , ngờ bản chất ích kỷ như .
Tô Mẫn : "Ý kiến của là ý kiến của ai? Của Doãn Tĩnh là của Trương Phán Phán? Mọi tuy cùng một phòng nhưng mỗi suy nghĩ và thói quen riêng, tớ thấy cần thiết ép giống hệt . Đương nhiên, nếu các nhất định dính lấy thì tớ phản đối. tớ sẽ vì khác mà đổi bản ."
Bên cạnh, Liêu Chiêu Đệ cũng tỏ thái độ: "Tớ cũng ."
Nghe Liêu Chiêu Đệ và Tô Mẫn , Đường Mạn bỗng thấy mặt nóng ran, trong lòng đầy lửa giận mà nhất thời trút . Cô Tô Mẫn : "Với cái tính cách của , đến cũng sẽ hòa nhập với tập thể ."
Nói xong cô về giường xuống.
Tô Mẫn chẳng thèm liếc cô lấy một cái, đặt sách xuống vật giường chợp mắt.
Từ cuộc chuyện , ký túc xá chia hai phe. Doãn Tĩnh và Trương Phán Phán theo Đường Mạn như hình với bóng, còn Liêu Chiêu Đệ và Tô Mẫn thì luôn cùng . Buổi tối về phòng, hai bên cũng chẳng chuyện với . Thỉnh thoảng Trương Phán Phán với Tô Mẫn vài câu thì Đường Mạn mát mẻ châm chọc khiến cô bé dám nữa.
Tối ngủ, Tô Mẫn quyết định tranh thủ lúc mới khai giảng bài vở căng thẳng, tìm thời gian thành phố xem nhà.
Tuy cô sợ nhóm Đường Mạn cô lập, nhưng cô cũng ép sống gò bó ở cái nơi như thế .