Bà cảm thấy tính toán như là nhất cho Chiêu Đệ .
Chiêu Đệ tuy giờ ở thành phố nhưng gốc gác vẫn là nhà quê, trai thành phố t.ử tế ai thèm ngó ngàng. Chi bằng cứ để nó theo thằng Tiểu Binh, gì cũng bà và Chu Cường trông coi, cuộc sống sẽ tệ. Vợ chồng son tiền nhà, ai cũng ghen tị.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tôn Thu Phương thấy khuyên giải , thở dài hỏi vặn : "Thế hỏi cô một câu, tiền con Chiêu Đệ kiếm nó tự giữ đưa cho các ? Số tiền đó cô cho thằng Tiểu Binh cho con Chiêu Đệ?"
"Thì cũng như cả thôi, đều là một nhà mà."
"Đấy, vấn đề là ở chỗ một nhà đấy. Thằng Tiểu Binh học hành thì con Chiêu Đệ cũng nghỉ học theo ? Tiền cô cho thằng Tiểu Binh, liệu nó đưa cho con Chiêu Đệ ? Nó tuy con ruột cô, nhưng mấy năm nay cô sống chung cũng đủ hiểu tính nết nó thế nào chứ?"
Tôn Thu Phương cảm thấy hết nước hết cái , nếu Trương Tuệ vẫn thủng thì bà cũng bó tay. Con gái là của Trương Tuệ, nó còn hồ đồ thì ngoài quản .
"Thôi, chuyện cô tự nghĩ kỹ , cửa hàng đây. Hè cứ để Chiêu Đệ ở bên nhà , hai đứa nó cùng ôn tập bài vở cũng ."
Nói xong, Tôn Thu Phương cũng chẳng buồn để ý xem Trương Tuệ ngẩn , lưng thẳng.
Trương Tuệ thẫn thờ theo bóng lưng Tôn Thu Phương, trong lòng khó chịu. Rõ ràng bà tính toán chu đáo, chẳng ai thông cảm cho bà.
Tô Mẫn và Liêu Chiêu Đệ dạo cả ngày, Tô Mẫn mua quần áo cho , chọn giúp Chiêu Đệ hai bộ. Lên thành phố học, chỉ học giỏi mà ăn mặc cũng thể quá xề xòa, tuy cần hơn nhưng cũng để coi thường.
Hơn nữa kiếp Tô Mẫn cũng bản sống tươm tất hơn.
Hồi cấp hai cô thiết tha chuyện ăn diện, nhưng giờ qua tuổi 16, tuổi trăng tròn, cũng nên một chút.
Liêu Chiêu Đệ thì chẳng mua gì cho , ngược mua ít đồ ăn và quần áo cho chị cả và chị hai.
Trên đường về, Liêu Chiêu Đệ bảo về quê một chuyến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-295.html.]
Nếu cô bé lên thành phố học, cơ hội về nhà sẽ càng ít. Nên tranh thủ về biếu quà cho gia đình, tiện thể đưa ít tiền cho các chị.
"Cũng , đợi lên, chúng cùng ôn tập. Lên thành phố cạnh tranh gay gắt lắm, nếu chuẩn e là sẽ tụt hậu mất."
"Ừ." Liêu Chiêu Đệ mỉm . Cô bé cảm thấy ở bên cạnh Tô Mẫn lúc nào cũng tràn đầy hy vọng và động lực.
Tối về nhà, Tôn Thu Phương nhiều với hai đứa trẻ, chỉ bảo chuyện với Trương Tuệ , bà gì, cứ để Chiêu Đệ ở đây chơi thoải mái.
Liêu Chiêu Đệ hiểu tính nên Tôn Thu Phương hết, nhưng lúc cô bé cũng nghĩ nhiều. Đã quyết định cùng Tô Mẫn lên thành phố thì cô bé xác định sẽ thỏa hiệp với nữa.
Sáng sớm hôm , Liêu Chiêu Đệ bắt xe về quê.
Tô Mẫn ở nhà một vẽ bản thiết kế. Vì sắp học xa, cơ hội về nhà ít nên thời gian việc cho xưởng may cũng sẽ hạn hẹp, cô dồn nhiều tâm huyết hơn. Tranh thủ lúc nghỉ ngơi, cô thư cho Tiết Miễn báo tin đỗ trường trọng điểm thành phố.
Từ khi chơi về, hai thư từ qua hai . Nội dung thư bình thường, đúng mực, gì mờ ám nên Tô Mẫn cũng bớt lo lắng.
Dù là cô nghĩ nhiều Tiết Miễn buông bỏ tình cảm đó thì kết quả vẫn là nhất cho cả hai.
Viết thư xong, Tô Mẫn cầm bản vẽ đến nhà máy, tiện đường gửi thư cho Tiết Miễn luôn.
Từ đầu hè đến giờ Tô Mẫn đến nhà máy, nhưng bảo vệ vẫn nhận cô nên cho thẳng.
Cô lên tầng hai tòa nhà văn phòng tìm Giám đốc Diệp. Đến cửa, cô gõ vài cái mà thấy ai trả lời, đoán Giám đốc Diệp vắng nên định sang phân xưởng hỏi thăm. Vừa định xuống lầu thì cửa văn phòng mở , một cô gái xinh 18, 19 tuổi bước .
Cô gái ăn mặc thời thượng, trang điểm kỹ càng, tô son môi đỏ, mặc chiếc váy ngắn viền lá sen - mẫu mới của xưởng. Thấy Tô Mẫn, ánh mắt cô lộ vẻ thắc mắc: "Cô là ai, đến đây gì?"