Vợ đối xử với thế, còn giấu vợ cho em trai vay tiền, thảo nào bà giận.
Tối hôm đó, Tô Trường Vinh tự tay bếp một bữa cơm thịnh soạn để tạ với vợ, còn nhờ Tô Mẫn đỡ vài câu.
Lần Tô Mẫn từ chối. Dù cũng là cha , thể để bố chiến tranh lạnh mãi , sứt mẻ tình cảm thì khổ.
"Mẹ ơi, xem nắm hết quyền tài chính trong nhà , đừng giận ba nữa. Con đảm bảo ba, ba sẽ tái phạm nữa ."
Thái độ của Tô Trường Vinh thành khẩn, cộng thêm con gái đỡ, Tôn Thu Phương lúc mới chịu cầm đũa ăn cơm.
Thấy vợ chịu ăn, Tô Trường Vinh mới thở phào nhẹ nhõm.
hậu quả của vụ cho vay tiền nghiêm trọng thật, chỉ vợ giận mà còn mất quyền quản lý tài chính, Tô Trường Vinh coi như nhận bài học nhớ đời, thầm nhủ cạch đến già dám chuyện hồ đồ nữa. Mới đầu mà vợ giận thế , chắc bà lột da ông thật.
"Mẹ, thấy nãy ba sợ thế nào , giỏi thật đấy." Ăn tối xong, Tô Trường Vinh tắm, Tô Mẫn xem tivi với , nhắc chuyện .
Tôn Thu Phương đắc ý: "Mẹ cũng là đời mới học đấy, đàn ông hiểu chuyện là do đàn bà chiều quá sinh hư. Con thím Ngô ở cửa hàng nhà , chồng thím thím quản nghiêm lắm. Thím bảo gặp chuyện thì đừng cãi với đàn ông. Cãi chỉ họ bực , càng lời. Phải ngược , chiến tranh lạnh cho mặt."
Tô Mẫn thím Ngô, trông thô kệch nhưng việc chăm chỉ, chồng thím đối xử với vợ , hôm cửa hàng đông khách về muộn, chú còn đạp xe đến đón. "Thím Ngô đúng là cao thủ."
Tôn Thu Phương : "Ba con mà, bản chất là . giờ cuộc sống đổi, ai thế nào. Haizz, ba con thế giận lắm, nhưng trong lòng cũng lo. Ba con thế, giờ dám tự tung tự tác?"
Tô Mẫn hiểu ý , nếu là , đừng 4000, đến 40 đồng ba cô cũng dám tùy tiện cho ngoài. Giờ dám vung tay quá trán thế là do tiền , thấy tiền đó đáng là bao. Nếu cứ đà , ba cô dễ sinh hư lắm.
"Mẫn Tử, con cũng khôn ngoan lên, đừng tưởng lấy chồng là xong chuyện, cả đời dài lắm, ai cùng đến cuối con đường ."
Tôn Thu Phương cảm thán.
Nghe chuyện tương lai, Tô Mẫn chợt nhớ đến lời tỏ tình của Tiết Miễn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-292.html.]
Nói thật, cô vẫn trả lời Tiết Miễn thế nào.
Cô chuyện tình cảm mà xử lý khéo, thanh thiếu niên dễ ảnh hưởng , thì sa đọa, thì nghĩ quẩn.
Cô quý Tiết Miễn như một bạn, vì chuyện mà ảnh hưởng đến .
Hai ngày , nhận thư của Tiết Miễn, gánh nặng trong lòng Tô Mẫn mới trút bỏ.
Lúc mở thư, cô lo lắng gì, nhưng khi xong, thấy nội dung và giọng điệu vẫn bình thường như , còn động viên cô học hành chăm chỉ để thi trường đại học .
Tô Mẫn nghĩ, hoặc là cô hiểu lầm, hoặc là Tiết Miễn cũng chỉ nhất thời bồng bột thôi. Không gặp mặt thì sẽ nghĩ ngợi lung tung nữa.
Cô thở phào nhẹ nhõm, suy nghĩ một chút thư hồi âm cho Tiết Miễn.
Đầu tháng Tám, kết quả thi.
Tô Mẫn thứ ba trường, trường cấp hai huyện là trường nhất trong huyện nên thành tích của cô cũng trong top 5 huyện.
Điểm thừa sức trường trọng điểm của thành phố.
Liêu Chiêu Đệ thứ 10 trường, hơn nhiều so với thi thử cuối cùng, cũng đủ điểm trường trọng điểm thành phố, nhưng cô bé vẫn học trường cấp ba huyện.
Hôm nay điểm thi, cả nhà ai cũng vui mừng hớn hở. Tô Mẫn cũng thấy nhẹ nhõm hẳn, tự thưởng cho một ngày nghỉ xả , nhà xem tivi ăn kem, định bụng mấy ngày nữa sẽ bắt tay vẽ mẫu thu cho xưởng Tam Diệp.
Đang cầm cây kem định ăn thì Liêu Chiêu Đệ chạy , nức nở.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Mẫn vội vàng lấy thêm một cây kem trong tủ lạnh đưa cho bạn: "Đừng nữa, ăn kể , chuyện gì cũng cách giải quyết mà."