Cô xoa đầu, thấy chuyện thật nan giải. Nếu xử lý khéo, khi chẳng bạn nữa.
Kiếp cô chỉ mỗi hai bạn là Tiết Miễn và Liêu Chiêu Đệ, cô mất tình bạn với Tiết Miễn.
Về đến huyện thành, Tô Trường Vinh đợi sẵn ở nhà ga đón .
Thấy vợ con trở về, Tô Trường Vinh tươi tỉnh hẳn lên, hớn hở chạy xách đồ giúp.
"Cuối cùng cũng về , cứ lo nhỡ chuyến tàu cơ."
Tô Trường Vinh ngắm vợ, ngắm con gái, trong lòng mãn nguyện vô cùng. Mấy ngày hai con vắng, ông mới thấm thía cảnh vắng nhà vắng cửa, ăn ngon ngủ yên.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tôn Thu Phương vỗ vai chồng: "Mấy ngày nay cửa hàng thế nào, buôn bán vẫn chứ?"
"Vẫn cả."
Tô Trường Vinh tủm tỉm hỏi: "Bà với Mẫn T.ử chơi vui ?"
Nhắc đến chuyện , Tôn Thu Phương buồn : "Lần Mẫn T.ử chơi, ông cùng nó nhé. theo bắt con bé chăm sóc ngược thôi."
"Thật á? Mẫn T.ử nhà giỏi giang thế cơ ?" Tô Trường Vinh con gái.
"Đương nhiên , giỏi hơn ông nhiều." Tôn Thu Phương trêu.
Ra đến chỗ xe ba bánh, Tô Trường Vinh quăng hành lý lên thùng xe: "Mau lên xe nào, Tôn Hải hai con về hôm nay, bảo tối sang bên quán nó ăn cơm đấy."
"Cũng , mua bao nhiêu quà cho nhà mợ đây ."
Tôn Thu Phương lục lọi túi xách, phát hiện là túi quần áo bẩn chứ túi quà, định bảo con gái lấy túi quà sang thì thấy con đang ngẩn .
"Mẫn Tử, con thế?"
Tô Mẫn đang mải nghĩ chuyện Tiết Miễn, tiếng gọi mới giật : "Dạ, thế ?"
Tôn Thu Phương xoa đầu cô: "Trông con thẫn thờ thế, thấy khỏe ở ?"
Tô Mẫn gượng : "Chắc tại xe cả ngày nên con mệt thôi ạ. Không , mai là khỏe ngay mà."
Tô Trường Vinh thêm: "Hay là bảo với con để mai hẵng sang ăn cơm, hôm nay hai con về nghỉ ngơi cho sức ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-286.html.]
Tô Mẫn vội xua tay: "Đã hẹn , đừng vì con mà đổi lịch. Con cũng mệt lắm , lát nữa ăn ngon là sức ngay mà."
" là con bé ham ăn." Tôn Thu Phương bật .
Trên đường về, Tôn Thu Phương rôm rả kể cho chồng chuyện chơi ở thành phố B, nhắc đến nhà họ Tiết bà hào hứng hẳn lên: "Người nhà họ lắm ông ạ, quan to thế mà chẳng tí giá nào. Bà cụ còn thích ăn bánh ngô nữa cơ."
"Tay nghề của bà thì ai mà chê ." Tô Trường Vinh lái xe nịnh vợ.
Tôn Thu Phương mím môi : "Ông lo lái xe , về nhà tính sổ , chẳng câu nào khen vợ."
Nghe giọng điệu hờn dỗi của vợ, Tô Trường Vinh thấy vui trong lòng. Vẫn là vợ bên cạnh vui vẻ hơn, mấy ngày nay ở nhà một buồn thiu, cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó.
Đến quán của Tôn Hải, bà ngoại Tôn đang bế cháu chơi trong quán.
Đậu Đậu giờ trộm vía bụ bẫm, mặc cái yếm đỏ bà ngoại may, cái đầu nhỏ cứ rúc lòng bà, chổng cái m.ô.n.g tròn trịa ngoài.
Tô Mẫn thấy yêu quá, tới vỗ nhẹ m.ô.n.g em bé: "Đậu Đậu ơi."
Đậu Đậu tiếng chị, phắt , thấy Tô Mẫn liền vỗ tay đen đét, giơ tay đòi bế.
Tô Mẫn bế em lên, thấy Đậu Đậu nặng hơn khá nhiều, mặt mũi cũng khác lúc cô .
là trẻ con lớn nhanh như thổi, mỗi ngày một khác, sợ là cô một hai năm về chắc chẳng nhận em mất.
Hai chị em lâu ngày gặp, Đậu Đậu cũng nhớ chị lắm, cứ dí cái miệng nhỏ má Tô Mẫn, bôi đầy nước miếng lên mặt chị.
Bà ngoại Tôn bên cạnh , tít mắt, nếp nhăn xô : "Tình cảm hai chị em nó thật đấy."
Lý Mông đang chuẩn cơm cho cả nhà, bưng thức ăn bà liền : "Chứ còn gì nữa, Đậu Đậu nhà con thấy nó còn chẳng vui bằng thấy chị Mẫn T.ử ."
Đồ ăn lên mâm, Lý Mông gọi Tôn Hải ăn cơm. Cô định bế Đậu Đậu từ tay Tô Mẫn: "Cháu đường vất vả , ăn cơm . Để mợ bế em cho, dạo nó quấy lắm, cháu ăn no thì đ.á.n.h nó ."
Tô Mẫn cũng đói mệt thật nên tranh với mợ, tự xới cơm ăn ngon lành.
Trong bữa cơm, bà ngoại Tôn hỏi chuyện hai con thành phố B. Lúc Tôn Thu Phương dịp thao thao bất tuyệt, kể chuyện chơi những , chụp bao nhiêu ảnh, còn mời đến nhà đại quan ăn cơm, dễ gần thế nào.