Trọng Sinh: Cuộc Sống Làm Giàu Tươi Đẹp Những Năm 80 - Chương 284

Cập nhật lúc: 2025-12-25 03:21:50
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lý Ngải Vân từ nhỏ sống trong nhung lụa, từng chịu khổ, càng từng nhẫn nhịn ai, duy chỉ chồng ưa bà, bà cũng chẳng ưa gì bà cụ. Giờ bảo bà nhịn, bà cam tâm. "Em mặc kệ, dù ai thích em thì em cũng chẳng việc gì thích ."

 

"Mẹ chỗ nào thích em chứ?"

 

"Anh thì cái gì, tóm là bà ưa em." Lý Ngải Vân bực bội dậy, "Em về phòng đây, lát nữa ăn cơm đừng gọi em."

 

Tiết Miễn buồn bã từ ngoài cửa bước , những lời . Cậu sa sầm mặt mày: "Mẹ, chịu khó vài câu nhẹ nhàng với bà nội ?"

 

"Con cái gì?" Lý Ngải Vân con trai.

 

Tiết Miễn nhớ lời Tô Mẫn lúc , rằng bà nội bệnh, mà là trong lòng nhớ nhà, nhớ . Bà thích con trai con dâu, bà chỉ hy vọng quan tâm, dỗ dành bà. Bà nội vất vả cả đời, đến tuổi chẳng ai hiểu cho nỗi khổ tâm của bà, ngược còn trách móc bà. Trong lòng trào dâng nỗi uất ức cho bà nội.

 

"Mẹ, nếu con cưới vợ mà thích, con thể đưa vợ con ngoài sống, bao giờ về thăm với ba nữa ?"

 

"Con..." Lý Ngải Vân trố mắt con trai, trong ánh mắt đầy vẻ thể tin nổi. Bà ngờ đứa con trai do một tay bà dạy dỗ thể thốt những lời như . Mới ở với bà nội mấy ngày mà thế , chẳng lẽ đó bà cô Tiết Niệm tiêm nhiễm gì đầu nó?

 

"Miễn Miễn, con thể chuyện với con như thế?" Tiết Ái Quân nghiêm mặt dậy quát.

 

"Con chỉ sự thật thôi." Tiết Miễn thẳng mắt bố với ánh mắt kiên định, "Chẳng lẽ chỉ vì bà nội từng thích ghi hận bà cả đời ? Vậy nếu bảo thích vợ con, con cũng thể để cô hận cả đời, thèm về thăm bố , bố ốm đau con cũng giả vờ , ?"

 

"Miễn Miễn!" Tiết Ái Quân tức giận quát lớn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-284.html.]

Tiết Miễn liếc bố một cái thẳng phòng bà nội.

 

Lý Ngải Vân tức đến run , mắt đỏ hoe. Tiết Ái Quân thấy vội chạy đỡ vợ: "Ngải Vân, con nó còn nhỏ hiểu chuyện, em đừng chấp nhặt."

 

Ông cụ Tiết chống gậy ở đầu cầu thang, hai vợ chồng con trai mà lắc đầu ngán ngẩm.

 

Khổ công nuôi dạy thằng con cả, thế mà còn chẳng bằng đứa cháu nội. Xem cách dạy con của ông thất bại thật .

 

Tô Mẫn hề rằng những lời của khiến "đứa trẻ ngỗ nghịch" Tiết Miễn bùng nổ một trận trong nhà, chọc cho tức phát .

 

Rời khỏi nhà họ Tiết, cô cùng Tôn Thu Phương dạo phố mua quà cho nhà. Ngoài đặc sản địa phương, hai con còn mua quần áo mang về. Riêng bà ngoại Tôn thì mua tặng một đôi giày vải bông thủ công.

 

Tôn Thu Phương đôi giày vải mà xuýt xoa tiếc tiền: "Hồi cũng tự , chỉ là bằng thôi. Biết thế giày vải đem bán khi kiếm khối tiền chứ."

 

Tô Mẫn : "Một ngày mấy đôi, dù đến nát tay cũng chẳng bao nhiêu ạ."

 

"Haizz, ngày xưa giày dép cả nhà chẳng đều do một tay , út con từ bé đến lớn giày khâu cả đấy." Tôn Thu Phương nhớ những ngày tháng gian khổ , cảm thấy như mới ngày hôm qua.

 

Lại nhớ đến những lời bà cụ Tiết tâm sự hôm nay, bà cảm thán: "Kể cũng , con sống trong cảnh nào thì dưỡng thành tính cách . Nghe bà nội Tiết kể, thằng Miễn là sinh viên xuất sắc, từng du học nước ngoài về, giờ bác sĩ. Chuyện ăn mặc cầu kỳ lắm. Hồi bà nội Tiết thấy cô con dâu khó chiều, trong lòng ưng nên tỏ thái độ một chút, ai ngờ cưới về xong hai kết oán luôn." Nói đoạn, bà Tô Mẫn dặn dò: "Thảo nào bảo kết hôn môn đăng hộ đối. Đừng mấy nhà giàu sang phú quý coi thường , cũng chẳng ưa gì họ. Sau con tìm đối tượng thì cứ tìm thật thà chất phác, gia cảnh bình thường là , đừng vớ nhà nào chồng khó tính, thì khổ cả đời con ạ. Mẹ thấy thằng Miễn kén vợ cũng khó đấy, nó soi mói lắm."

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

 

 

Loading...