Tôn Thu Phương ban đầu còn tiếc tiền, thấy chụp ảnh cũng chụp. Bị Tô Mẫn kéo chụp một tấm, đó thì cứ đến chỗ nào là bà đòi chụp, "Để mang về cho bà ngoại con xem."
Bà cụ Tiết bao nhiêu năm mới tìm hợp ý, ngờ thiết với Tôn Thu Phương ngay từ đầu gặp mặt, mấy ngày thường xuyên bảo Tiết Miễn mời bà đến chơi.
Tôn Thu Phương tuy thấy dễ gần nhưng cũng ngại đến nhiều. Chỉ chọn hai , còn phần lớn thời gian đều từ chối khéo.
Đến hôm chuẩn về huyện, bà mới cùng con gái đến nhà họ Tiết chào từ biệt hai ông bà.
"Hai vị là...?"
Cả Tô Mẫn và Tôn Thu Phương đều ngờ rằng nhà họ Tiết đang khách. Nhìn phụ nữ trung niên ăn mặc vô cùng chỉn chu đang ở cửa, hai con đều chút sững sờ.
Phải đến khi Tiết Miễn từ trong phòng chạy , thấy hai , mới lên tiếng: "Dì Tôn, Tiểu Mẫn, hai đến ."
"Hai quen ?" Lý Ngải Vân Tô Mẫn và Tôn Thu Phương, ánh mắt mang vài phần dò xét.
"Mẹ, đây là bạn con và của bạn . Ông bà nội cũng gặp ạ. Bà nội mời dì Tôn đến nhà chơi đấy."
"Mời lạ đến nhà chơi?" Lý Ngải Vân mím môi, vẻ mặt mấy vui vẻ. Bà con dâu về nhà còn chẳng thấy chồng niềm nở, thế mà hứng thú mời ngoài đến chơi.
Bà nghiêng nhường đường: "Vào nhà ." Nói xong liền thẳng trong phòng.
Nhìn thái độ của , Tiết Miễn khẽ nhíu mày, dẫn Tôn Thu Phương lên thẳng lầu tìm bà nội Tiết.
Bà cụ Tiết vốn đang trong phòng, tin Tôn Thu Phương đến thì vui, kéo bà xuống trò chuyện rôm rả. Tiết Miễn thì dẫn Tô Mẫn ban công lớn giàn nho để chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-283.html.]
Nghe Tiết Miễn kể nhỏ, Tô Mẫn mới hóa ông cụ Tiết đặc biệt gọi bố Tiết Miễn về thăm bà cụ. Tính cũng hơn nửa năm cả nhà gặp , vốn tưởng bà cụ sẽ vui lắm, nào ngờ thấy con trai con dâu về, bà cụ liền trốn biệt trong phòng .
Không khí trong nhà trở nên căng thẳng.
"Chẳng bà nội nữa, ngày thường cứ nhắc mãi, đến lúc gặp thật thì tỏ vui."
"Còn nữa, chắc là bà con cái dỗ dành đấy thôi. Hồi bé vui, chẳng cũng lớn dỗ dành ?" Tô Mẫn nhận nhà họ Tiết thiếu một chút tinh tế. Nhà bình thường, nếu già vui thì con cháu lời ý để dỗ dành chứ. Nhìn tính cách bà nội Tiết, mỗi bà giận dỗi, cả nhà đều xúm dỗ dành mới .
Vì bố Tiết Miễn đang ở nhà nên Tôn Thu Phương cũng định nán lâu. Bà cảm thấy ông bà cụ Tiết thì hiền hậu dễ gần, nhưng cô con dâu nhà quá khó tính, ánh mắt bà bà cứ như soi mói, khiến bà cảm thấy mất tự nhiên như thể mặc quần áo .
An ủi bà cụ vài câu, Tôn Thu Phương liền dẫn Tô Mẫn về.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Biết Tô Mẫn là ngày mai sẽ về huyện luôn, Tiết Miễn trong lòng buồn bã thôi, nhưng chẳng dám gì, chỉ đành tiễn hai con tận cổng khu đại viện.
Nhìn khách khuất, Lý Ngải Vân từ lầu xuống, hỏi chồng là Tiết Ái Quân: "Anh hỏi bố xem là ai ? Tự nhiên chạy đến chuyện với bà cụ, chẳng to nhỏ những gì."
Tiết Ái Quân đang lật xem tờ báo, vợ hỏi thì đáp: "Chẳng bảo là bạn học cấp hai của thằng Miễn ? Lần hai con họ đến đây du lịch, bố mời đến ăn cơm. Mẹ với cô chuyện khá hợp."
"Bạn học của thằng Miễn thì đến nhà gì? Em chỉ lo an phận, cố tình tiếp cận bà cụ." Lý Ngải Vân vui xuống ghế sô pha, "Bà cụ cứ kêu nhớ chúng , bắt chúng về, kết quả về đến nơi thì chẳng thèm ngó ngàng gì, buôn chuyện với ngoài vui vẻ thế . Em ở trong phòng mà còn rõ mồn một tiếng ."
"Thôi , đang ốm mà, em thông cảm cho bà chút ." Tiết Ái Quân cũng thấy phiền não. Mỗi về nhà là y như rằng chồng nàng dâu mâu thuẫn, ông kẹt ở giữa cũng khó xử, thế chẳng về còn hơn.