"Mẹ, buồn thế?"
Thấy im lặng, Tô Mẫn sang thì thấy mắt bà ngân ngấn nước.
Tôn Thu Phương vội , gượng: "Không gì, chỉ là thấy con cao hơn , nhớ hồi mới lên thành phố con mới đến vai , thế mà ba năm trôi qua cao hơn cả cái đầu."
Tô Mẫn cũng nhận thấy lớn nhanh thật, lẽ do ăn uống đầy đủ, tinh thần thoải mái nên phát triển hơn kiếp . Giờ cao 1m62, ba năm cấp ba nữa chắc chắn sẽ cao thêm, 1m7 cũng nên.
Cô dựa đầu vai : "Mẹ, đều nhờ công ba nuôi đấy ạ, trong đám con gái lớp con, con là cao nhất đấy."
"Cao thì , nhưng kén chồng khó đấy." Tôn Thu Phương nãy còn lo con gái lấy chồng gọi là ba , giờ lo con gái ế chồng.
Tô Mẫn : "Mẹ lo gì chứ, con trai lớp con cũng thấp, Tiết Miễn cao hơn con nhiều lắm. Giờ con còn ngước lên đây , thiếu gì con trai cao ráo."
"Con bé , con trai với chả con gái, năng ý tứ chút, thấy cho." Tôn Thu Phương nhíu mày nhắc nhở.
"Vâng ạ, con nữa, dạo tiếp ." Tô Mẫn kéo tay về phía đám đông náo nhiệt.
Ở đất trống phía đang hát kinh kịch, diễn viên chuyên nghiệp mà là mấy ông bà cụ tự đàn tự hát giải trí.
Tôn Thu Phương thấy lạ lẫm, xuống say sưa xem bà cụ ngân nga câu hát.
Tô Mẫn ghế đá, bó gối, cằm tựa lên đầu gối, ánh mắt lơ đãng dòng qua .
Hóa còn cuộc sống như thế . Trong lòng cô khỏi cảm thán, nghĩ nhất định để ba hưởng những ngày tháng an nhàn như , chứ ngày ngày bán mặt cho đất bán lưng cho trời nữa.
Khoảng hơn 9 giờ, quảng trường bắt đầu lục tục về.
Tôn Thu Phương muỗi đốt mấy nốt nhưng vẫn còn hào hứng lắm, thấy về hết cũng đành kéo Tô Mẫn về khách sạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-279.html.]
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Trên đường về, Tô Mẫn kể chuyện nhà Tiết Miễn mời cơm.
Phản ứng đầu tiên của Tôn Thu Phương cũng giống hệt con gái, lắm. Dù bà cũng chẳng quen gì với nhà họ Tiết, đến ăn cơm thì gượng gạo c.h.ế.t . Lại còn là khu đại viện quân đội nữa, bà đến đó chắc chân tay thừa thãi để .
"Hay là con , con chơi với Tiết Miễn thôi, ."
"Thế càng , mời cả , con mà thì bảo thất lễ."
Tôn Thu Phương thấy cũng khó xử, theo lý thì cần cũng . nhà họ Tiết khách sáo như thì quả bóng đá sang chân bà. Không thì mang tiếng thất lễ, thì bản thấy thoải mái.
Cuối cùng Tôn Thu Phương đành chốt: "Thế mai con hỏi khéo bạn con xem nhà thích gì, mua ít quà đến chơi một lúc về. Người lời mời chứng tỏ họ coi trọng tình bạn của các con, cũng điều đáp lễ."
"Vâng, mai con hỏi Tiết Miễn xem ."
Tiết Miễn đang buồn bực ở nhà.
Tô Mẫn nhận lời đến ăn cơm, về nhà kể thì ông nội bảo đến thì đừng ép, kẻo nghi ngờ ý đồ gì khác.
Tiết Miễn hiểu đạo lý đó, nhưng cứ nghĩ nếu Tô Mẫn đến nhà thì hai càng thêm thiết.
Đương nhiên dám gọi bữa cơm là " mắt gia đình". Chỉ dám âm thầm coi đó là quá trình tìm hiểu sâu hơn. Dù cũng đến nhà Tô Mẫn, ăn cơm cùng ba cô mà.
Bà nội Tiết xem tivi : "Thực nếu bạn cháu là con trai thì chắc cũng chẳng câu nệ thế , ai bảo cháu kết bạn với con gái, đương nhiên dám tùy tiện đến nhà lạ ."
Tiết Miễn ngẩng đầu bà: "Cháu mà dẫn bạn trai về, khi ông bà thét lên chứ."
Bà nội Tiết đáp: "Bố cháu hồi dẫn cả đám bạn trai về nhà, bà , còn nấu cho một nồi cải thảo hầm thịt to tướng. Thời đó thế là sang lắm , mấy thằng nhóc đó đứa nào cũng thích mê, ăn khỏe như vằm, cả nồi to mà chúng nó vét sạch sành sanh. Ông nội cháu về đến nước canh cũng chẳng còn. đến lúc bố cháu dẫn cháu về thì bà mới thật. Bà hầm thịt, cháu chê bà nấu tinh tế, cầu kỳ. Bà bảo cháu tiểu thư quá , chịu khổ bao giờ nên chỉ kén chọn."