"Ngành hình như trong nước trường nào đào tạo chuyên sâu , nếu học thì nước ngoài."
"Nước ngoài á?" Tô Mẫn hụt hẫng. Cô học đại học, nhưng từng nghĩ đến việc du học. Người bạn bè đều ở trong nước, nhà mỗi cô là con gái, cô thể xa như .
"Thế thì lúc đó tớ tự học ."
Tiết Miễn nắm c.h.ặ.t chai nước, vẻ mặt căng thẳng: "Cậu tớ giỏi về mảng lắm, học, đợi về nước tớ sẽ bảo dạy cho ."
Nghe Tiết Miễn , Tô Mẫn cũng coi là thật. Người giỏi thường bận rộn, cô ngại phiền .
Nghỉ ngơi một lúc, hai tiếp tục lên phía , đến chỗ lối xuống thì chuẩn về. Tuy đường phía còn dài nhưng Tô Mẫn cố quá.
Buổi trưa Tô Mẫn mua cơm mang về khách sạn cho Tôn Thu Phương, thấy sắc mặt hơn nhiều cô mới yên tâm.
Tôn Thu Phương thở dài: "Con xem , thật vô dụng, bảo cùng cho con đỡ buồn, kết quả bắt con chăm sóc ngược . Biết thế để ba con cho ." Giọng bà đầy vẻ thất vọng về bản .
Tô Mẫn an ủi: "Không , hôm nay nghỉ ngơi cho khỏe, mai con dẫn ăn vịt nhé, vịt ở đây ngon lắm."
"Được , cái điệu bộ tham ăn của con kìa. Mau ăn cơm với Tiết Miễn , thằng bé hôm nay đưa con chơi cả ngày vất vả , đừng để lủi thủi một ."
"Con , tiện thể con mua kem cho luôn." Tô Mẫn đeo ba lô nhỏ tít mắt chạy cửa.
Nhìn con gái vui vẻ hớn hở, Tôn Thu Phương mỉm thở dài. Cũng may lời út cho con bé ngoài mở mang tầm mắt, bà từng thấy Mẫn T.ử vui vẻ như thế bao giờ, thế mới dáng một đứa trẻ chứ.
Tô Mẫn phát hiện thể lực của như tưởng tượng. Buổi sáng leo Trường Thành còn hăng hái lắm, nhưng khi nghỉ trưa một chút thì cứ oải .
Đi dạo T.ử Cấm Thành một lúc, tinh thần Tô Mẫn thì phấn chấn nhưng chân cẳng thì rã rời.
Lúc nghỉ ở bậc thềm, Tiết Miễn thấy bên cạnh dịch vụ chụp ảnh cho du khách, vội kéo Tô Mẫn chụp chung.
Tóc Tô Mẫn rối bù, cũng bơ phờ, tự nhiên Tiết Miễn lôi chụp ảnh, chụp xong thấy ngơ ngơ ngác ngác.
Tiết Miễn trả tiền, hai đợi một lúc mới lấy ảnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-277.html.]
Nhìn trong ảnh ngơ ngác, còn Tiết Miễn thì mặt mày nghiêm trọng căng thẳng, Tô Mẫn nhịn phá lên.
"Cười cái gì, thích thì tớ giữ." Tiết Miễn cẩn thận cất tấm ảnh túi xách, mặt đỏ lên.
Đi dạo thêm một lúc, Tô Mẫn còn sức tiếp nữa. Nghĩ bụng còn ở đây mấy ngày, cần cố quá, đợi khỏe hơn cùng chơi cũng .
Mặt trời xuống núi, hai rủ ăn vặt ở mấy sạp hàng gần đó.
Tiết Miễn ngày thường trông vẻ ưa sạch sẽ, nhưng hàng quán vỉa hè khá thoải mái.
Tô Mẫn trêu: "Tớ còn tưởng sẽ giống mấy công t.ử bột tivi, rút khăn tay lau ghế khi chứ."
Tiết Miễn ngượng: "Tớ đầu ăn thế , ông nội tớ dắt tớ ăn mà."
Tô Mẫn nhận Tiết Miễn là một bé khá đặc biệt, bình thường vẻ công t.ử bột, nhưng đôi khi xuề xòa dễ tính. Không gia đình thế nào mới dạy đứa trẻ đáng yêu thế .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Sau con, cô cũng dạy con giống như , đáng yêu bao.
Ăn xong, Tô Mẫn mua ít đồ mang về cho .
Trước khi chia tay, Tiết Miễn ấp úng ngỏ ý mời Tô Mẫn đến nhà ăn cơm.
"Ông nội tớ bảo là bạn tớ, đến đây thì nên đến nhà ăn bữa cơm."
Tô Mẫn , theo bản năng định từ chối: "Tớ cùng , thiết với gia đình lắm." Đến nhà Triệu huyện trưởng cô thấy tự nhiên , huống chi là khu đại viện quân đội. Gặp những quy tắc lễ nghi phiền phức, chắc con cô cũng yên.
Thấy Tô Mẫn từ chối, Tiết Miễn vội : "Ông nội tớ cũng bảo gì , chỉ là bữa cơm thường tiếp đãi thôi."
"Nhà khách sáo quá. Tớ thấy vẫn nên đến thì hơn, tớ với tớ sợ quen với cảnh đó." Tô Mẫn cảm thấy nhà họ Tiết nhiệt tình quá mức, quan hệ giữa cô và Tiết Miễn đến mấy cũng chỉ là tình bạn trẻ con, chẳng liên quan gì đến lớn.