Nói xong ôm ông nội một cái chạy tót lên lầu.
Nhìn cháu trai hớn hở chạy lên cầu thang, ông cụ tít mắt, nếp nhăn xô thành một đường chỉ.
Sáng hôm , trời tờ mờ sáng Tiết Miễn bò dậy.
Khoác bộ quần áo chuẩn từ lên , đầu tóc gội thơm phức, chẳng màng ăn sáng, chạy vội ngoài.
Tôn Thu Phương lạ chỗ, thêm quen xa, đường dài mệt mỏi nên khó chịu, cả đêm ngủ ngon giấc. Tô Mẫn lo cho nên cũng chập chờn sâu giấc.
Trời gần sáng mới chợp mắt một lúc.
Tôn Thu Phương thấy sắp đến giờ liền lay con gái dậy: "Mẫn Tử, chẳng hẹn Tiết Miễn 8 giờ ? Đừng để muộn, bắt chờ ."
Tô Mẫn , hít sâu một , cố lết khỏi giường. Sau đó chạy nhà vệ sinh vốc nước lạnh rửa mặt cho tỉnh táo.
Xuống lầu mua đồ ăn sáng cho , thu dọn xong xuôi thì 8 giờ 10 phút.
Cô vội vàng chạy cổng, đến nơi thấy Tiết Miễn đang dựa tường ngẩn ngơ.
Nhìn bộ dạng đó của Tiết Miễn, Tô Mẫn thấy áy náy vô cùng. Cô vốn thích để khác chờ đợi, thế mà ngày đầu tiên bắt chờ, trong lòng thấy ngại quá.
"Tiết Miễn, đợi lâu ?"
Tiết Miễn lúc mới hồn, đồng hồ đeo tay, đúng là đợi lâu thật. Hình như đến từ lúc 7 giờ, thế mà hơn một tiếng , chẳng hề .
Nhìn vẻ mặt hối của Tô Mẫn, trong lòng chợt rung động, nhưng vẫn cố tình mặt lạnh: "Muộn hơn một tiếng đấy, xem hôm nay đền bù thế nào đây."
Lại còn cao nữa chứ.
Tô Mẫn tủm tỉm: "Tớ vẫn ăn sáng, thôi, tớ mời ăn gì đó nhé."
Nghe giọng dịu dàng của Tô Mẫn, Tiết Miễn nhịn nữa, mặt chỗ khác giấu vẻ ngượng ngùng: "Nể tình ngày đầu tiên, thèm chấp . Tớ ăn hoành thánh."
"Được, ăn bánh bao thịt cũng hết." Tô Mẫn vội vàng đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-276.html.]
Hai tìm một quán ăn sáng, đ.á.n.h chén một bữa no nê, ăn đến mồ hôi đầm đìa. Tô Mẫn gọi thêm bát tào phớ đá, ăn xong sảng khoái đến mức thở dài.
Đây mới là cuộc sống chứ. Không lo kiếm tiền, lo học hành. Ăn xong chơi.
Tiếc là cuộc sống ngày nào cũng .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Ăn sáng xong, hai theo kế hoạch định leo Vạn Lý Trường Thành.
Đi buổi sáng cho mát, chiều về sẽ dạo một vòng Cố Cung. Nghe Cố Cung rộng lắm, hai ngày hết. Lịch trình của Tô Mẫn thong thả nên cũng vội vàng.
Trên đường , Tô Mẫn hỏi thăm tình hình thi cử của Tiết Miễn và dự định chọn trường cấp ba.
Trường học ở thành phố B đương nhiên là , nhưng trong những trường cũng trường nhất. Trước đây thành tích của Tiết Miễn đầu trường huyện, biển lớn sẽ thế nào.
Tô Mẫn nghĩ, với tính cách kiêu ngạo của Tiết Miễn, chắc chắn sẽ để thua kém khác.
Tiết Miễn tuy định nhảy lớp thi đại học luôn, nhưng chuyện với Tô Mẫn, chỉ bảo định học trường cấp ba 1 thành phố.
"Sau tớ học đại học chừng cũng sẽ đến đây đấy, thi đỗ nữa."
Tô Mẫn nguyện vọng của . Học đại học ở thành phố B là ước mơ bấy lâu nay của cô.
Đương nhiên, nếu đỗ thì học ở tỉnh cũng .
Tiết Miễn Tô Mẫn đến đây học đại học, trong lòng mừng rơn, gì đó nhưng Tô Mẫn thốt nên lời.
Hai leo Trường Thành cả buổi sáng, mệt bở tai. Tô Mẫn bắt chước đếm bậc thang, nhưng đếm một lúc thì mệt đến mức chẳng còn sức mà đếm nữa.
"Tô Mẫn, lên đại học học ngành gì?"
Ngồi nghỉ bậc thang, Tiết Miễn đưa nước cho cô hỏi.
Tô Mẫn uống một ngụm nước lớn, : "Trước tớ cũng , học vẽ với xong, tớ thấy thích, tớ theo nghề . Không trường đại học chuyên ngành thiết kế thời trang , tớ học ngành đó. Tiết Miễn, , mỗi những mẫu vẽ của trở thành quần áo thật sự, tớ thấy vui lắm. Tớ hy vọng một ngày nào đó thể tự thiết kế những bộ trang phục mắt bằng chính khả năng của ." Chứ vay mượn ý tưởng của khác.