Trọng Sinh: Cuộc Sống Làm Giàu Tươi Đẹp Những Năm 80 - Chương 272

Cập nhật lúc: 2025-12-25 03:21:38
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Mẹ, chuyện đó còn xa mà." Tô Mẫn cay cay sống mũi. Nhớ kiếp ốm yếu giường, gương mặt khắc khổ chút sức sống. "Mẹ, ba cứ yên tâm, con nuôi ba , sẽ cho ba cuộc sống sung túc."

 

"Được , con lòng là . Mẹ với ba bàn , ông ở nhà trông cửa hàng, đưa con thành phố B chơi mấy ngày."

 

"Để ba ở nhà một ạ?" Tô Mẫn chợt nhớ đến bà thím Thiệu Vân quấy rầy ba , "Nhỡ bà thím đến thì ?"

 

Tôn Thu Phương mím môi : "Mợ út con trông chừng giúp ."

 

Hai cửa hàng cách một con phố, nhà ở cũng lầu, ba cô giám sát 360 độ góc c.h.ế.t .

 

Nghĩ đến sự khôn khéo của mợ út, Tô Mẫn thấy Thiệu Vân chẳng là cái đinh gì. Cô : "Mẹ, con thành phố B sành điệu lắm, con cũng học hỏi xem họ ăn mặc trang điểm thế nào, về cho ba lác mắt chơi."

 

Tô Trường Vinh đương nhiên nỡ xa vợ con xa thế. Mấy năm nay cả nhà bao giờ xa quá hai ngày, giờ vợ con vắng là thấy bứt rứt. cửa hàng ai trông cũng . Nhất là mỗi ngày thu tiền gửi ngân hàng, việc giao cho khác ông yên tâm.

 

Ông ngăn cản vợ con chơi, chỉ thở ngắn than dài trong nhà hai ngày, ngoan ngoãn lái xe đưa vợ con ga tàu.

 

Trên đường , Tôn Thu Phương dặn dò: "Đừng tưởng nhà mà ông léng phéng nhé, cấm học thói hư tật của chú ba. Nếu phong thanh gì thì ông c.h.ế.t với . Còn nữa, nhà ông đến tìm cũng đồng ý cái gì, đợi về tính."

 

"Biết mà." Tô Trường Vinh lia lịa.

 

Nhìn tàu hỏa chở vợ con khuất, Tô Trường Vinh thở dài một , rời khỏi nhà ga.

 

Trên tàu, Tôn Thu Phương tò mò ngắm cảnh vật bên ngoài cửa sổ. Nói thì đây là đầu tiên trong đời bà tàu hỏa, chỉ thấy tivi, giờ lên mới cảm giác thế nào. "Rộng rãi hơn ô tô nhiều, chen chúc. Đường cũng êm nữa."

 

Tô Mẫn thì đầu tàu, kiếp ở huyện tìm việc , cô từng đưa nơi khác kiếm sống một thời gian. Sau bôn ba mấy năm mới huyện.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-272.html.]

Trước là vì miếng cơm manh áo, cô còn bệnh. Còn du lịch.

 

Tô Mẫn dựa vai , híp mắt mãn nguyện.

 

Ở thành phố B, Tiết Miễn cũng đang lục tung tủ quần áo trong phòng, chọn xem mai mặc bộ nào đón . Quần áo trong tủ lôi hết sạch.

 

Bà nội Tiết ngang qua phòng cháu đích tôn, qua khe cửa thấy cảnh tượng bên trong thì trố mắt ngạc nhiên. Vội vàng chống gậy xuống lầu tìm ông chồng già. Thằng cháu nghịch ngợm tự nhiên bày vẽ thế, định trò gì đây .

 

Nghe bà nhà kể sự khác thường của cháu nội, ông cụ Tiết chỉ ngẩn một chút trong lòng cũng đoán bảy tám phần. Bà nhà dạo sức khỏe kém nên chỉ lo dưỡng sinh, để ý đến mấy chuyện của cháu, chứ ông thì rõ như lòng bàn tay.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Chắc là thằng bé định gặp cô bé nào đó .

 

nghĩ cháu còn nhỏ, vạch trần bí mật trong lòng nó thì ông thấy thiếu "đạo nghĩa giang hồ", nên ông giả vờ : "Chuyện trẻ con, chúng quản nhiều gì. Nó thích chưng diện thì cứ để nó chưng diện, hồi trẻ chẳng thích thế ? Nếu vì điều kiện cho phép thì ngày nào cũng một bộ ."

 

Bà cụ thấy cũng lý. Hồi đó bà với ông chịu khổ cực nhiều, đừng đến chuyện quần áo, ngay cả mùa đông lạnh giá, một chiếc áo bông rách cũng chẳng bông mà nhồi, nhét rơm rạ cho đỡ rét.

 

Haizz, nhớ những năm tháng gian khổ , bà cụ gạt giọt nước mắt chua xót.

 

"Lũ trẻ bây giờ sướng quá nên chẳng cái khổ ngày xưa của . Ngải Vân cũng từng chịu khổ, nuôi con chiều chuộng sinh hư, ông bảo xem gánh vác nổi một gia đình đây."

 

Ông cụ thảnh thơi xem tivi, đáp: "Bà lo cái gì, nó lấy vợ về khắc quản, lúc đấy tự khắc lo kiếm tiền nuôi gia đình thôi."

 

"Miễn Miễn nhà còn nhỏ lắm, dạy dỗ đàng hoàng thì mà yên tâm để nó tán tỉnh con gái nhà ?"

 

 

 

 

Loading...