"Nhà chẳng thế còn gì." Tô Trường Vinh xen , " lúc nào chẳng chiều con gái ."
Tôn Thu Phương lườm chồng: "Được , ông cứ giỏi nịnh con gái . đóng vai ác cũng là vì cho nó thôi."
Tô Mẫn ba đấu khẩu, : "Ba chuyện cũng tranh . Sau con lên thành phố học , xem ba còn tranh kiểu gì."
"Lên thành phố á? Con nắm chắc ?" Nghe con gái lên thành phố học, Tôn Thu Phương ngạc nhiên vui mừng. Tuy nỡ xa con nhưng nếu con đến nơi hơn thì bà cũng cam lòng.
Mọi đều đổ dồn ánh mắt về phía Tô Mẫn.
Tô Mẫn ngượng ngùng : "Con chỉ tính sơ sơ thế thôi, kết quả chính thức ai mà ạ. Mọi đừng hy vọng quá."
Tô Trường Vinh hỉ hả: "Không , lên thành phố thì học ở huyện cũng , gần nhà hơn."
Tôn Thu Phương cũng : "Ba con đúng đấy, thi xong thì đừng tự tạo áp lực nữa, mấy ngày đừng động đến sách vở, chơi cho thoải mái ."
Nhắc đến chơi, Tô Mẫn mới nhớ chuyện xin ba thành phố B.
Đợi nhà Tôn Hải ăn cơm xong xuống lầu, Tô Mẫn sô pha trình bày kế hoạch của với ba .
Tôn Thu Phương con gái xa như , tivi cũng chẳng buồn xem nữa, kinh ngạc hỏi: "Đi xa thế gì? Con còn nhỏ, ."
" ơi, con hẹn với Tiết Miễn , thất hứa thì kỳ lắm. Hơn nữa con tìm hiểu kỹ lộ trình , đến nơi Tiết Miễn sẽ đón, ạ. Nhà ở thành phố B, đến đó lo gì cả."
"Thế cũng ." Tôn Thu Phương từ chối thẳng thừng. Nghĩ đến cảnh con gái một một đến nơi xa lạ mà chính bà còn từng đặt chân tới, bà yên tâm chút nào. Bây giờ tuy xã hội định hơn nhưng thỉnh thoảng vẫn chuyện con gái nhà ai mất tích, mà rợn tóc gáy, bà thể để con gái mạo hiểm như .
Tô Trường Vinh cũng phản đối. Xa xôi thế, con gái mới mười mấy tuổi đầu, .
"Mẫn Tử, lời con , thư cho Tiết Miễn giải thích. Các con còn nhỏ, thể tự tiện chạy chạy như thế. Nếu chuyện thì bưu điện gọi điện thoại đường dài."
Cái gì mà chuyện chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-271.html.]
Tô Mẫn cạn lời, cô thành phố B chỉ để gặp Tiết Miễn, cô còn nhân cơ hội tham quan cho đó đây. Trước mà thời gian và tiền bạc, giờ điều kiện cô cũng mở mang tầm mắt.
Hơn nữa xuống xe là đón, cần lo lắng gì.
Thuyết phục ba , Tô Mẫn đành về phòng nghĩ cách khác.
Đọc thư Tiết Miễn lên kế hoạch đưa cô chơi những , cô thầm thở dài, thể , nếu cô lấy mặt mũi nào gặp Tiết Miễn nữa.
Ngày hôm , Tô Mẫn tìm út. Trong cái nhà , út là dễ chuyện với cô nhất.
Quả nhiên, Tôn Hải xong ý tưởng của Tô Mẫn, tuy ủng hộ nhưng cũng phản đối gay gắt như chị.
"Ba cháu cũng lý, cháu bao giờ xa, đến thành phố tỉnh lỵ còn , giờ đùng cái thành phố B xa xôi thế, chị lo là ."
" cháu hẹn với , hơn nữa cháu thực sự ." Tô Mẫn chuyện khó, dù tâm hồn cô bao nhiêu tuổi nữa thì trong mắt nhà cô vẫn là đứa trẻ lớn, từng bước chân khỏi nhà.
Tôn Hải gợi ý: "Hay là cháu rủ cháu cùng, dù dạo chị cũng bận lắm, hai con chơi chuyến cũng . Nói thì cháu cũng khỏi huyện bao giờ."
"Mẹ cháu chịu ạ?"
Tôn Hải : "Để với chị xem ."
Tô Mẫn gật đầu nhưng hy vọng lắm. Mẹ cô là yên một chỗ , bắt bà xa thế chắc bà chịu .
Ngoài dự đoán, tối hôm đó về nhà, Tôn Thu Phương chủ động nhắc đến chuyện thành phố B.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Mẫn ngạc nhiên: "Sao thế , út với ạ?"
Tôn Thu Phương gật đầu: "Ừ, con đúng, con lớn , cứ ru rú trong nhà mãi cũng . Nhà mỗi con, cái gì cũng đến tay con lo liệu. Giờ nhân lúc còn trẻ, chơi thì , ba già giúp gì cho con nữa."