Tôn Thu Phương bắt gặp hai , tối về nhà liền trách móc chồng: "Ông thừa cô là loại như thế nào mà còn bắt lời gì."
Tô Trường Vinh thấy oan ức quá, ông bắt lời , nhưng cứ đon đả, cũng chẳng gì hại , chẳng lẽ vả mặt , đành xã giao cho qua chuyện. Thế mà mắt vợ thành chuyện .
"Thu Phương, chúng sống với bao năm mà bà còn tin . loại lăng nhăng, đằng là vợ của thằng Quý, thể ý đồ gì chứ? Nếu bà thích thì chuyện với cô nữa là ."
"Nếu để bắt gặp nữa thì để yên cho ông ."
Tôn Thu Phương phồng má trợn mắt, trong mắt vẫn còn tia giận dỗi.
Lợi dụng lúc Tô Trường Vinh đang xem tivi ngoài phòng khách, bà kéo con gái phòng thì thầm to nhỏ.
"Ba con thì yên tâm, nhưng con mụ Thiệu Vân , , mỗi chuyện với ba con là mắt nó cứ sáng rực lên. Sau con thấy mụ chuyện với ba con thì đừng để họ gần quá nhé." Bà tin tưởng chồng , nhưng đàn bà mà cứ sấn sổ thì đàn ông mấy ai đỡ nổi.
Tô Mẫn cau mày: "Chắc , thím Thiệu Vân cũng trẻ trung xinh gì."
"Chú ba con chẳng mụ câu mất hồn , tóm đàn bà đơn giản ."
Tôn Thu Phương cảm thấy trực giác của nhạy bén.
Ban đầu Tô Mẫn cũng tin lắm, nhưng hai bắt gặp Thiệu Vân đến quán ăn cơm, cô thấy đúng là bà thím cứ thích sán gần ba thật, cũng may ba cô còn tỉnh táo, lảng chỗ khác việc.
"Thím ba , thím đừng cứ sát ba cháu như thế, dị nghị. Thím , chỗ chúng cháu bảo thủ lắm, chú cháu cũng giữ cách đấy. Cháu thím ba cũng là học, chắc hiểu mấy đạo lý chứ. Đừng để đàm tiếu ."
Thiệu Vân thì chột , nhưng ngoài mặt vẫn : "Con bé nghĩ nhiều quá , thím chỉ vun vén tình cảm với ba cháu thôi mà."
Tô Mẫn đáp: "Cháu nghĩ nhiều , cháu chỉ rõ với thím ba chút thôi, kẻo cháu thấy vui. Thím ba cũng là phụ nữ, chắc thím hiểu tâm trạng của cháu mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-268.html.]
Thiệu Vân xong cứng họng, nụ mặt cứng đờ, mím môi gì nữa.
Tô Trường Vinh tới, thấy Thiệu Vân vẫn còn đó liền giục: "Sao thím về, thím sống với chú Quý thì về nấu cơm ?"
Thiệu Vân vội : "Em cũng chỉ tranh thủ ngoài mua ít đồ ăn thôi, em về ngay đây. Hôm nào em ghé."
Rời khỏi cửa hàng, nụ mặt Thiệu Vân tắt ngấm.
Vốn tưởng nhà cả chồng giàu thế , nếu bám thì cần gì cũng dễ . Ai ngờ ông chồng cứ như khúc gỗ, gợi ý thế nào cũng thông. Lại nhớ hôm nọ gặp Lý Mông, trong lòng nghi hoặc con bé đó gì với họ .
Hiện tại thái độ của vợ chồng cả, e là chuyện vay tiền thể thực hiện , nếu đến em họ hàng cũng chẳng nổi. Đến lúc đó Trường Quý mà ý đồ của cô thì khi lột da cô mất.
Nghĩ , Thiệu Vân đành từ bỏ ý định.
Từ hôm đó, Thiệu Vân cũng ít khi tìm đến vợ chồng cả nữa. Thỉnh thoảng cùng Tô Trường Quý đến mua đồ thì ghé vài câu xã giao. hai nhà vẫn giữ cách, thể nào thiết lên . Tô Trường Quý cũng là lòng tự trọng, thấy chị lạnh nhạt như cũng mặt dày bám riết lấy.
Thấy Thiệu Vân điều, Tôn Thu Phương hài lòng. Không còn những rắc rối bên ngoài, hai vợ chồng bắt đầu lo lắng chuyện thi cử của con gái.
Ngược , Tô Mẫn bình tĩnh hơn nhiều, sắp đến ngày thi cô vẫn ôn tập theo kế hoạch, hề tỏ căng thẳng.
Còn một tuần nữa là thi chuyển cấp, Tô Mẫn rủ Liêu Chiêu Đệ sang nhà ở vài hôm để cùng ôn tập.
Trương Tuệ vốn dĩ cho Chiêu Đệ học, cũng chẳng quan tâm con bé thi cử thế nào, nhưng Tô Mẫn nhờ Tôn Thu Phương khó với vợ chồng Trương Tuệ, xin đón Chiêu Đệ sang ở vài ngày để hai đứa bạn cùng học.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.