Tôn Thu Phương và Lý Mông đều theo hướng ông chỉ.
Lý Mông thấy Thiệu Vân bên cạnh Tô Trường Quý thì "A" lên một tiếng ngạc nhiên.
Thiệu Vân thấy Lý Mông cũng chút lúng túng. nhanh cô lấy vẻ bình thường, như quen Lý Mông.
Lý Mông thấy muộn nên cũng gì, chào Tôn Thu Phương vội vã về.
Tôn Thu Phương đợi Lý Mông khuất mới sang Tô Trường Quý: "Đến đây gì?"
"Đây là chị dâu cả ạ, em là Thiệu Vân." Thiệu Vân tươi rói, "Em với Trường Quý kết hôn , hôm nọ chị về, em cũng gặp chị. Nên hôm nay em bảo Trường Quý đưa em đến đây chào hỏi nhận họ hàng."
"Họ hàng cái gì, với Tô Trường Quý , qua gì nữa." Tôn Thu Phương mặt lạnh tanh, kiên quyết cự tuyệt.
Tô Trường Quý sắc mặt đổi. Thiệu Vân vội kéo tay ông một cái, : "Chị dâu đừng giận, Trường Quý kể với em , chuyện đều là của , quản Cao Hồng nên mới gây mâu thuẫn với chị. Em cũng trách , dù cũng là em ruột thịt, m.á.u chảy ruột mềm, thể cả đời mặt . Giờ em với Trường Quý thành vợ chồng, chúng đều là một nhà, sống hòa thuận với , chị em dâu . Chị dâu thấy ạ?" Cô , đưa tay định nắm lấy tay Tôn Thu Phương.
Đây là đầu tiên Tôn Thu Phương những lời ngọt xớt thế . Trước bà thấy Lý Mông khéo ăn khéo lọt tai , ngờ vợ mới của chú ba còn dẻo mỏ hơn.
So với Cao Hồng thì đúng là một trời một vực.
Tục ngữ câu "đưa tay đ.á.n.h đang ". Tôn Thu Phương tuy tính tình đổi ít nhiều nhưng bản chất vẫn thế, thấy nhiệt tình kết giao như , bà cũng nỡ mặt lạnh nữa.
đối với Tô Trường Quý thì bà vẫn chẳng sắc mặt gì.
Thấy vợ còn gay gắt, Tô Trường Vinh cũng ngăn cản, còn lấy ghế mời hai vợ chồng chú ba chuyện.
Lúc Tô Mẫn đến cửa hàng của ba thì thấy cảnh bốn đang chuyện hòa thuận, đặc biệt là thấy Thiệu Vân đang nắm tay trò chuyện rôm rả, cô trố mắt ngạc nhiên.
Thiệu Vân tinh mắt, thấy Tô Mẫn bước , thấy nét mặt cô nét giống Tôn Thu Phương liền hỏi: "Đây là Mẫn T.ử ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-266.html.]
"Là Mẫn T.ử đấy." Tôn Thu Phương đáp, vẫy con gái gần: "Đây là thím ba của con."
Nghe hai chữ "thím ba", Tô Mẫn còn kịp phản ứng. Cô chú ba "cưới nhanh bỏ lẹ", nhưng đùng một cái lòi một phụ nữ lạ hoắc bắt gọi bằng thím, đúng là nhất thời quen nổi.
Thiệu Vân móc mười đồng, "Thím đầu gặp mặt, kịp chuẩn quà cáp gì, cháu cầm lấy mua đồ dùng học tập nhé."
"Thế ." Tôn Thu Phương vội ngăn .
Thiệu Vân : "Không chị, em thím đầu gặp cháu, cũng chút quà mắt chứ." Nói cô nhét tiền túi áo Tô Mẫn.
Tô Mẫn sờ túi áo, , nhất thời phản ứng thế nào.
Mười đồng đối với một học sinh trung học bình thường mà là một tiền lớn đáng mừng, nhưng Tô Mẫn vốn dĩ nhiều tiền riêng, hơn nữa mười đồng là của Thiệu Vân đưa, khiến cô cảm thấy như đang cầm củ khoai lang nóng bỏng tay .
Nói thật lòng, cô thích Cao Hồng, nhưng đồng thời cũng chẳng ưa gì Thiệu Vân.
Chưa đến chuyện gì khác, chỉ riêng việc dan díu với khi chú ba ly hôn, thì phụ nữ "tiểu tam" thì là gì.
Cô nắm c.h.ặ.t tờ tiền trong tay, đưa trả cho Tôn Thu Phương. "Con sang nhà út ăn chút gì đây ạ."
"Ừ, con." Tôn Thu Phương .
Thiệu Vân theo bóng lưng Tô Mẫn, khen: "Con bé trộm vía lớn phổng phao thật."
"Haizz, nó lười ăn lắm, phổng phao nỗi gì." Tôn Thu Phương miệng thì khiêm tốn nhưng trong lòng vui như mở cờ, nào mà chẳng thích khen con .
Hai bên trò chuyện một lúc, khí ngượng ngùng ban đầu cũng tan biến.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.