"Haizz, nếu là thì còn dám mở miệng. mấy hôm với cãi to, khó coi lắm."
Tô Trường Quý mặt mày ủ dột. Nghĩ đến tình cảm em con Cao Hồng phá hỏng đến mức , trong lòng ông càng thêm chán ghét con mụ đàn bà đó.
Thiệu Vân ngạc nhiên: "Anh em ruột thịt dù cãi to đến mấy thì cũng giúp đỡ chứ. Em tin thể trơ mắt chúng lang thang đầu đường xó chợ mà giúp."
"Em hiểu tình hình ." Tô Trường Quý thở dài, kể sơ qua những chuyện xảy đó cho Thiệu Vân .
Nghe xong, Thiệu Vân thầm mắng Cao Hồng đúng là đồ não, lúc nếu nhờ bố cô thì còn lâu mới lấy Tô Trường Quý. Giờ bố tù mà vẫn còn giữ cái thói hống hách, gây sự với ông chồng giàu nhất nhà họ Tô, con gái cô cũng ngu ngốc nốt, nhà ai giàu mà lo bám lấy, đằng cứ thích chọc ngoáy gây phiền phức cho .
Cô cau mày suy tính, vẫn vì con Cao Hồng mà cắt đứt mối quan hệ béo bở . "Trường Quý, em thấy với cả cũng xung đột trực diện gì, họ giận là giận Cao Hồng và con bé Văn Văn thôi. Anh lúc đó cũng là vạ lây. Giờ với Cao Hồng ly hôn , cần thiết vì mụ đàn bà đó mà em bất hòa. Em thấy chúng tìm hôm nào mời chị cả ăn bữa cơm, hàn gắn tình cảm ."
Trong thâm tâm Tô Trường Quý cũng định từ mặt gia đình Tô Trường Vinh cả đời. Trước đó căng cũng là vì sĩ diện, giờ Thiệu Vân khuyên giải, ông cũng thuận nước đẩy thuyền: "Vậy em sắp xếp , dù chuyện trong nhà giờ em quản cả mà."
Thiệu Vân tươi: "Được , để em xem hai ngày nữa chọn chỗ nào ngon ngon mời chị."
Tô Trường Vinh và Tôn Thu Phương dạo cũng bận tối mắt tối mũi. Trước siêu thị chỉ bán đồ dùng sinh hoạt đắt hàng , giờ Tô Mẫn giúp lấy hàng từ xưởng Tam Diệp về bán thêm quần áo nữa.
Nhà bán quần áo, Tôn Thu Phương cũng chịu khó diện hơn. Bà chọn mấy bộ hợp với , ăn mặc gọn gàng tinh tươm. Kéo theo cả Lý Mông cũng bắt đầu học cách ăn diện. Giờ quán cơm của Tôn Hải ăn , thuê bao nhiêu , cô cũng cần tự tay bưng bê nữa, dáng bà chủ đàng hoàng, cả ngày chỉ quầy thu tiền là xong.
Lý Mông nhận mấy bộ quần áo của Tôn Thu Phương tặng cũng thấy ngại, nên nhân lúc quán vắng khách liền sang cửa hàng tìm bà chị chồng, tiện thể mua ủng hộ vài bộ, đỡ để Tôn Thu Phương cứ tặng mãi.
"Mợ khách sáo với chị gì, mợ mặc bao nhiêu ." Tôn Thu Phương giờ thật lòng quý Lý Mông. Tuy bà còn nghi kỵ, sợ cô em dâu đối xử với em trai , thành như Trương Quế Hoa. giờ thì thấy cô là cư xử. Không chỉ giúp Tôn Hải buôn bán ăn phát đạt, mà cách đối nhân xử thế cũng chê , với bà chị chồng cũng thiết. Bà quý cũng khó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-265.html.]
Lý Mông : "Em mà cứ lấy mãi, Hải càu nhàu em đấy."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tôn Thu Phương giả vờ giận: "Mợ cứ tính toán thế, vợ chồng chị cả ngày sang ăn chực nhà mợ cũng ngại lắm chứ."
"Cơm nước thì nhà sẵn, đáng bao nhiêu . Chứ quần áo , mấy đồng một bộ, bộ cả chục đồng, em thể cứ lấy mãi ."
Lý Mông móc ví trả tiền. "Dù hôm nay chị lấy tiền thì em cũng lấy quần áo ."
Thấy em dâu kiên quyết, Tôn Thu Phương xòa: "Thôi , một nhà chị lấy lãi, lấy giá gốc ."
Tôn Thu Phương nhận tiền thối tiền thừa.
Lần Lý Mông ngại nữa, cất tiền ví gói quần áo . Nhìn đồng hồ thấy còn sớm, sợ quán bên đông khách, cô vội : "Em về đây, lát nữa em bảo mang cơm sang cho chị nhé."
Tôn Thu Phương tiễn cô cửa: "Thôi để chị tự sang lấy cho tiện."
Hai đang chuyện ở cửa thì Tô Trường Vinh đột nhiên thấy Tô Trường Quý cùng một phụ nữ đang tiến về phía cửa hàng nhà .
Ông kéo tay áo vợ: "Trường Quý với vợ mới đến kìa."