Mẹ Cao lóc: "Văn Văn , cháu chuyện dại dột thế. Ba cháu thất nghiệp thì cái nhà sống ?"
Tô Văn Văn bĩu môi: "Sau cháu sống với ." Dù cô bé cũng chẳng dựa ba.
Tô Trường Quý lạnh: "Được, là mày đấy nhé. Tao sắp nghỉ việc, căn nhà chắc cũng giữ . Đến lúc đó các gầm cầu mà ngủ, dù cuộc hôn nhân , tao quyết ly hôn bằng . Mấy năm nay lương của tao đều đưa cho Cao Hồng giữ, tiền đó, đến lúc chia tay cũng tính toán cho rõ ràng."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Vừa Tô Trường Quý đòi chia tiền, Cao Hồng lập tức nhảy dựng lên: " ly hôn! Cho dù ly hôn, con theo thì tiền đương nhiên giữ để nuôi con. Hơn nữa, vì bồ nhí bên ngoài mới đòi ly hôn, sẽ kiện , đừng hòng lấy một xu."
"Được thôi, tiền đó cho cần một xu, nhưng hôn nhân nhất định bỏ. Sống tiếp với cái ngữ các , bình thường cũng phát điên mất. Chị dâu sai, thượng bất chính hạ tắc loạn, nhà họ Cao các , từ xuống đều cong queo vẹo vọ cả."
"Tô Trường Quý, cấm c.h.ử.i gia đình !" Cao Hồng dậy định lao đ.á.n.h với chồng.
Tô Trường Quý vung tay đẩy mạnh, khiến bà ngã nhào xuống sô pha.
Mẹ Cao vội vàng chạy đỡ con gái, đôi mắt già nua trừng trừng con rể: "Cái đồ ăn cháo đá bát nhà ."
Tô Trường Quý lạnh lùng họ: "Tuần thủ tục ly hôn, nếu cô chịu, cũng sẽ đến cơ quan cô ầm lên. Quậy cho cô mất việc xem cô thế nào."
Nghe Tô Trường Quý dọa, trong lòng Cao Hồng bắt đầu d.a.o động.
Bà ly hôn, nhưng nếu Tô Trường Quý khiến bà mất việc thì bà thực sự chẳng còn gì để trông cậy nữa.
Bà vẻ mặt đắc ý của chồng, cả khuôn mặt nhăn nhúm vì đau khổ: "Cái đồ vô lương tâm, tưởng con Thiệu Vân đó lắm . Lúc nó vong ân phụ nghĩa bỏ rơi vị hôn phu để chạy theo . Giờ chồng c.h.ế.t về tìm , xem các sống hạnh phúc bao lâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-262.html.]
Nghe Cao Hồng nhắc chuyện năm xưa, sắc mặt Tô Trường Quý thoắt xanh thoắt trắng: "Cô còn mặt mũi mà nhắc , lúc nếu cô tung tin chuyện với cô thì nhà trường kỷ luật hai chúng . Thiệu Vân càng bỏ học giữa chừng khi nghiệp đại học. Còn lấy cái lão già vị hôn phu đó. Cô dựa bố cô để giải quyết êm cho , nhưng đó cũng là cái nợ nhà họ Cao các nợ . Cao Hồng, cô cứ tiếp tục cái thói tùy hứng đó , để xem bố cô chống lưng, thằng đàn ông nào chịu nổi loại đàn bà như cô!"
Tô Trường Quý xong, sải bước bỏ một mạch ngoài.
Cao Hồng ngã vật xuống sô pha, nước mắt tuôn rơi như mưa. Sao lúc bà mù quáng, tìm cách để lấy đàn ông chứ.
Tô Trường Quý đến căn nhà trệt nhỏ Thiệu Vân thuê, kể cho cô quyết định ly hôn của .
Thiệu Vân vui vẻ, vẻ lo lắng : "Trường Quý, xin , là em hại , nếu giờ sự nghiệp và gia đình êm ấm ."
"Sự nghiệp gia đình cái gì, giờ chỉ cần dính dáng đến nhà họ Cao là chẳng thiết tha gì nữa. Thiệu Vân, mấy năm nay chịu đựng đủ . Lúc nếu tại Cao Hồng, hai đứa nghiệp đại học đều thể ở thành phố, chỉ cần chúng kết hôn thì cuộc sống cũng chẳng kém bây giờ là bao. Nếu tại cô , em cũng bỏ học về quê, chịu đời chê , khổ sở bao nhiêu năm nay."
Nhớ sự chèn ép của Cao Hồng bao năm qua, Tô Trường Quý càng cảm thấy Thiệu Vân . Cũng vì thế mà càng đau lòng cho những khổ cực Thiệu Vân chịu đựng.
Thiệu Vân vén lọn tóc bên tai, : "Qua hết , giờ em với thằng Tuấn sống ở ngoài cũng mà. Nếu gặp , em cũng chẳng nữa."
"Tuấn Tuấn là đứa trẻ ngoan." Tô Trường Quý Lý Tuấn đang mép giường, kìm đưa tay xoa đầu thằng bé. Nếu lúc ông và Thiệu Vân đến với , giờ ông cũng một đứa con trai ngoan ngoãn như thế .
"Thiệu Vân, nhất định sẽ ly hôn, chờ ly hôn xong, sẽ đưa em về quê mắt bố ."