Tan học, cô cố ý dạo một vòng quanh trung tâm thương mại huyện, thấy quả nhiên vài cửa hàng bắt đầu bán những mẫu cô vẽ đó, hơn nữa hàng do Tam Diệp sản xuất, cô cá c.ắ.n câu.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Và rõ ràng là những bộ quần áo đó khá ế ẩm.
Cô xuống tầng một chào hỏi ba bắt xe đến xưởng tìm Diệp Vĩnh Phúc.
Đến nơi thì Diệp Vĩnh Phúc đang họp, cô tranh thủ xuống phân xưởng tìm Tôn Yến chuyện.
Tôn Yến tuy mới học mấy tháng nhưng máy. Cô bé ham học, tiếp thu nhanh nên giờ thể tự may quần áo. Chỉ là tay nghề khéo léo bằng những thợ cả lâu năm.
"Dạo chị nhàn rỗi lắm, chẳng việc gì . Chủ nhiệm Tiếu giục mấy , nhưng bên xưởng trưởng bảo nguyên liệu về nên thể khởi công."
Tô Mẫn : "Thế thì nhân tiện chị nghỉ ngơi một chút ."
Tôn Yến : "Chị cũng nghĩ thế, nhưng các công nhân khác lo nhà máy ăn , sợ cắt giảm nhân sự." Cô bé với vẻ lo lắng. Tuy mới học mấy tháng nhưng cô bé nhận thích công việc . Nhìn từng bộ quần áo hình thành từ đôi tay , nghĩ đến cảnh khác mặc nó, cô bé thấy thành tựu.
Thấy vẻ lo lắng của chị họ, Tô Mẫn trấn an: "Đừng đồn bậy, Giám đốc Diệp mới tiếp quản, chuyện ăn , chị cứ yên tâm mà ."
"Ừ." Nghe Tô Mẫn , Tôn Yến cũng yên tâm hơn. Cô bé Tô Mẫn giỏi giang, ngay cả Giám đốc cũng coi trọng, hơn nữa những mẫu quần áo đều do Tô Mẫn thiết kế, tài giỏi thế nào mới những việc đó chứ.
Nên Tô Mẫn bảo thì cô bé tin là . Cứ chăm chỉ việc của , thành thợ cả nhất định sẽ may nhiều quần áo hơn nữa.
Thứ Sáu thi xong, cô đến nhà máy xem tình hình. Từ lúc đưa bản vẽ cho Giám đốc Diệp đến giờ một tuần, chắc là manh mối .
Giám đốc Diệp thấy cô đến, nếp nhăn trán giãn , sai rót cho cô : "Sắp tới chúng sẽ đổi nhân sự, vị trí Chủ nhiệm kinh doanh chú định để trống."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-259.html.]
Tô Mẫn ông đổi Chủ nhiệm kinh doanh, ngạc nhiên hỏi: "Ý chú đó là ông ?"
Vẻ mặt Giám đốc Diệp chút ngưng trọng: "Ừ."
Biết chân tướng, Tô Mẫn nhớ ấn tượng về Lý Hoa, dường như phục cô lắm, mỗi cô đưa vấn đề gì ông đều là đầu tiên phản đối. Tuy đó Giám đốc Diệp chốt thì ông vẫn theo, nhưng chắc chắn trong lòng phục.
Tô Mẫn để tâm chuyện quá lâu, cô nhớ đến chuyện tung hàng mới: "Hôm nay cháu thấy mấy mẫu cháu vẽ đó bán thị trường , chứng tỏ xưởng khác sản xuất, hàng của chúng cũng mau ch.óng lên kệ thôi ạ."
Diệp Vĩnh Phúc : "Đã chuẩn xong hết , chú đích lấy hàng, tay nghề thành phố vẫn hơn bên một chút. Lần coi như chú học hỏi một phen, định lên thành phố lôi kéo mấy đó về đây."
Tô Mẫn : "Tam Diệp cũng tệ ạ, kiếm nhiều tiền, nhập thêm lô thiết mới thì cũng chẳng kém gì tỉnh thành phố ."
"Haizz, còn bao giờ mới thực lực đó. À mà , vị trí bên kinh doanh để trống, chú chỉ sắp xếp một phó chủ nhiệm thôi, vị trí chú giữ cho cháu, đợi cháu đủ 18 tuổi thì giao cho cháu."
"Giám đốc Diệp, thế , cháu còn học đại học, thời gian quản lý ạ."
"Chú nhà cháu mở siêu thị lớn nhất huyện đúng , cháu cũng phụ trách mảng kinh doanh, rèn luyện ở chỗ chú cũng thiệt . Chú cũng bắt cháu đến cả ngày, bình thường giúp đưa ý tưởng, về họp hành là ."
Thấy Tô Mẫn lên tiếng, Giám đốc Diệp thở dài: "Nhà máy tuy lớn nhưng dù cũng là truyền thống lâu đời của huyện, chúng đều là huyện , tinh thần vinh nhục chứ. Cháu tài năng thì nên phát huy."
Tô Mẫn : "Chú đừng nâng cao quan điểm thế ạ, cháu đang suy nghĩ mà. Sau học đại học cháu lên tỉnh hoặc thành phố B, lúc đó xa quá sợ lỡ việc của xưởng."