Cao Hồng tiếng động cũng từ trong phòng : "Trường Quý, tìm Văn Văn gì?"
Tô Trường Quý mặt đầy giận dữ: "Nó chuyện lắm, nhà trường gọi điện thẳng đến văn phòng tìm đấy!"
"Văn Văn xảy chuyện gì?" Cao Hồng lo sốt vó. Dạo bà mải chăm sóc nên cũng quản lý sát con cái.
"Nó thì xảy chuyện gì , gây chuyện là may . Trường gọi điện đến bảo nó chuyện ho gì đó, mời phụ đến chuyện. Mai cô cùng , xem con gái cô rốt cuộc cái chuyện gì."
Tô Trường Quý đang hăng thì Tô Văn Văn mở cửa bước . Thấy khí trong nhà căng thẳng, cô bé vội chạy nấp lưng Cao Hồng, với Tô Trường Quý: "Ba định gì?"
"Mày về đúng lúc lắm!" Tô Trường Quý vươn tay tóm lấy cánh tay con gái, lôi cô bé khỏi Cao Hồng, quát lớn: "Rốt cuộc mày cái trò gì ở trường thế hả? Sao nhà trường gọi điện đến tận văn phòng tìm tao, bắt tao đến trường?"
Nghe Tô Trường Quý nhắc đến chuyện , mặt Tô Văn Văn bỗng chốc chột .
Nhìn biểu cảm của con gái, Cao Hồng cũng đoán ngay là nó gây chuyện , vội hỏi dồn: "Con rốt cuộc cái gì? Con mau ."
Tô Văn Văn vốn dĩ vì thầy cô và bạn bè trong trường chỉ trích, c.h.ử.i rủa nên trong lòng cảm thấy vô cùng uất ức. Không ngờ đến cả luôn yêu thương nhất cũng ép hỏi như , tủi dâng trào, nước mắt cô bé lập tức tuôn rơi.
"Hu hu... con gì , con chỉ sự thật thôi mà, tại ai tin con hết."
Cô bé lau nước mắt nức nở.
Mẹ Cao thấy vội chạy ôm cháu lòng: "Mấy thế hả, chuyện gì thì từ từ , trút giận lên đầu con trẻ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Trường Quý tức giận lôi Tô Văn Văn : "Bà đừng can thiệp, đứa trẻ đều do nhà họ Cao các dạy hư, nên mới suốt ngày chuyện , tí tuổi đầu gây sự. Ông già bắt cũng là đáng đời."
"Tô Trường Quý, con dám những lời đó hả?" Mẹ Cao dạo cũng dồn nén nhiều, nhịn mà hét lên với con rể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-253.html.]
"Chẳng lẽ đúng sự thật? Lúc Văn Văn hại Mẫn Tử, các những khuyên can mà còn hùa giúp nó. Sau sự việc bại lộ mới bắt, chuyện chẳng lẽ do các ?"
Cao Hồng chắn mặt : "Tô Trường Quý, chuyện qua đừng nhắc nữa. Mẹ sức khỏe , đừng chọc bà tức giận."
Tô Trường Quý hừ mạnh một tiếng: " cũng chẳng nhắc, nhưng chuyện của Văn Văn hỏi cho lẽ, rốt cuộc nó chuyện mất mặt gì nữa."
Ông cúi xuống Tô Văn Văn đang rưng rưng nước mắt: "Mày cho tao xem, rốt cuộc là chuyện gì."
Bị bố trừng mắt, Tô Văn Văn mếu máo: "Con gì , Tô Mẫn ngày thường cùng tên cùng bàn Ôn Hòa Bình, là bình thường , con chỉ sự thật thôi, ?"
"Nói bậy! Mẫn T.ử thể chuyện đó." Tô Trường Quý phủ nhận ngay lập tức.
Tô Mẫn tuy ngày thường bướng bỉnh nhưng giống kiểu trẻ con hư hỏng, ít nhất nó còn suy nghĩ hơn con bé Văn Văn nhiều. Lại liên kết với mấy Tô Văn Văn vu oan cho Tô Mẫn, Tô Trường Quý càng cảm thấy chuyện đáng tin.
Ngược , Cao Hồng con gái xong thì hả hê: "Anh thấy , con gái phạm mà là cháu gái phạm . Tí tuổi đầu yêu đương nhăng nhít, cũng chẳng loại giáo d.ụ.c gì." Dạo bà Tô Trường Quý chèn ép quá đáng, giờ nắm thóp của Tô Trường Vinh, trong lòng cũng thấy hả . Con gái bà cùng lắm chỉ là tùy hứng chút thôi, như con gái Tô Trường Vinh tự trọng.
"Hừ, chuyện là thật giả còn . Nhà trường gọi điện mời phụ đến, nếu quả thật Văn Văn trò thì cô tự nghĩ cách mà giải quyết ."
Tô Trường Quý hừ lạnh một tiếng, phòng.
Cao Hồng vội ôm lấy con gái: "Văn Văn đừng sợ, cây ngay sợ c.h.ế.t , việc gì lo."
Mẹ Cao thở dài: "Thằng Quý thà tin con ngoài cũng chịu tin con gái thế ."