Đậu Đậu l.ồ.ng ấp mãi đến ngày Tô Mẫn khai giảng mới ngoài. Nhờ Lý Mông tẩm bổ trong t.h.a.i kỳ nên dù sinh non, mấy ngày l.ồ.ng ấp, em bé trông cứng cáp.
Đi học , Tô Mẫn vẫn nhớ Đậu Đậu, trong lớp chỉ mong tan học sớm để chạy viện thăm em.
Ôn Hòa Bình thỉnh thoảng liếc Tô Mẫn, thấy cô cả ngày thất thần, tập trung như khi thì lấy lạ. Tan học, giả vờ tình cờ hỏi: “Vừa nãy thấy trong giờ học cứ lơ đãng, chuyện gì ?”
“Không gì, tớ mới thêm một đứa em họ, nãy nhớ đến em thôi.” Vừa nhắc đến Đậu Đậu, Tô Mẫn thấy vui vẻ, nụ rạng rỡ môi.
Tô Mẫn ở lớp vốn trầm tính ít , cả ngày chẳng với Ôn Hòa Bình mấy câu, huống chi là tươi như thế. Nhất thời tim đập thình thịch, vội cúi đầu sách vở che giấu sự bối rối: “Thảo nào vui thế. Em họ chắc đáng yêu lắm nhỉ.”
Tô Mẫn : “Em đáng yêu lắm, nhưng đó l.ồ.ng ấp, tớ còn bế nào.” Nhắc đến đây, Tô Mẫn càng mong tan học nhanh để về bế em.
Ôn Hòa Bình lén , thấy nụ của Tô Mẫn lúc thật dịu dàng và thiết hơn bao giờ hết.
Buổi trưa tan học, Tô Mẫn thu dọn sách vở nhanh ngay. Ôn Hòa Bình thấy thế vội đuổi theo, bắt kịp cô ở cổng trường: “Tô Mẫn, chiều nay tớ thể cùng thăm em họ ?”
“Hả?” Tô Mẫn sững sờ. Quan hệ giữa cô và Ôn Hòa Bình đến mức đó.
Ôn Hòa Bình gãi đầu: “Tớ đặc biệt thích trẻ con, tớ xem.”
Thấy điệu bộ của , Tô Mẫn nhớ suy đoán đó, đột nhiên cảm thấy gượng gạo. Cô lắc đầu theo bản năng, từ chối: “Em họ tớ còn bé lắm, tiện gặp lạ, để nhé.”
Nghe ý từ chối của Tô Mẫn, Ôn Hòa Bình hụt hẫng, cúi đầu : “Vậy .”
Thấy vẻ thất vọng của Ôn Hòa Bình, Tô Mẫn cũng thấy áy náy. cô cũng chẳng còn cách nào khác, cô nữ sinh ngây thơ thật sự. Hơn nữa, dù là nữ sinh thật sự thì cũng thể vô duyên vô cớ nhận sự quan tâm của .
Chờ Tô Mẫn khuất, Ôn Hòa Bình vẫn đó theo một lúc.
“Đừng nữa, xa .” Tô Văn Văn tới Ôn Hòa Bình.
Ôn Hòa Bình thấy Tô Văn Văn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-243.html.]
Cậu ấn tượng về Tô Văn Văn, cô gây sự với Tô Mẫn nên càng thích, lúc cũng chẳng buồn chuyện với cô , xách cặp bỏ .
Tô Văn Văn thấy thái độ đó của Ôn Hòa Bình thì trong lòng đầy phục. Tại ai cũng thích Tô Mẫn, còn cô bằng ánh mắt đó chứ?
Cô xinh kém gì Tô Mẫn, cảnh sống từ nhỏ đến lớn cũng hơn hẳn con nhỏ nhà quê đó, dựa mà đối xử với cô như .
Về đến nhà, Cao Hồng đang nấu cơm, Tô Trường Quý sô pha báo.
Tô Văn Văn trừng mắt bố một cái, quăng cặp sách chạy bếp tìm Cao Hồng.
“Mẹ, chẳng hôm nay bảo đón bà ngoại sang đây ?”
Cao Hồng đang cân nhắc chuyện , con gái hỏi thì vội phòng khách, lắc đầu: “Chuyện còn với ba con.”
Căn nhà là của Tô Trường Quý, giờ bà quản nổi ông nữa, nếu ông gật đầu thì đón về cũng ở .
Tô Văn Văn nãy vì chuyện Tô Mẫn mà bực bội, giờ thêm bất mãn với Tô Trường Quý - cùng họ Tô: “Sao sợ ba thế? Trước ông bà ngoại đối với ba như , giờ bà ngoại chỗ ở thì đón về là đương nhiên. Không thì con lớn lên con cũng chẳng thèm nuôi ông .”
Tô Trường Quý đang định bếp, thấy câu ở cửa liền lạnh: “Thế thì may quá, cũng chẳng trông mong gì cô nuôi .”
Cao Hồng và Tô Văn Văn tiếng Tô Trường Quý, cả hai đều giật .
Tô Văn Văn trừng mắt Tô Trường Quý: "Sao ba lén con với chuyện?"
Tô Trường Quý bếp rót nước nóng , chẳng thèm để ý đến hai con Cao Hồng, coi như xa lạ.
Chờ Tô Trường Quý khuất, Cao Hồng mới : "Văn Văn, đừng ba con như thế nữa, ?" Bây giờ còn như nữa, công việc của bà ở cơ quan khó khăn, tương lai thế nào, đến lúc đó cả nhà đều dựa Tô Trường Quý.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.