Tôn Yến gói sủi cảo : "Em xem, chị ở nhà chú út lâu thế mà ai đến tìm , họ đang chị về nhận sai đấy. Mẹ chị cái tính , chẳng bao giờ chịu thua ai, nếu chị về là lời bà tiệm cơm việc ngay."
"Hay là chị bảo với mợ cho chị học xem . Nếu họ đồng ý thì hơn công nhân. Mấy tháng nay chị cũng kiếm đủ tiền học phí mà."
"Chị học nữa." Tôn Yến cúi đầu. "Chị tự kiếm tiền."
Không tiền là sắc mặt khác sống, ngay cả bố ruột cũng chẳng dựa .
Một lúc , bà ngoại Tôn lén hỏi Tô Mẫn: "Thế nào, hỏi ?"
Tô Mẫn gật đầu, thở dài: "Con hỏi , chị bảo về, cũng học, chỉ tự kiếm tiền thôi."
Bà ngoại Tôn xong cũng lắc đầu thở dài: " là tội nghiệt do hai vợ chồng nó gây ."
Buổi tối Tô Trường Vinh về, cả nhà ba về nhà ăn cơm tất niên.
Ăn xong cũng vội ngủ, Tô Trường Vinh bật tivi xem chương trình Gala chào Xuân.
Tôn Thu Phương bày bánh kẹo hạt dưa bàn: "Năm nay Trường Quý về ?"
"Có về." Tô Trường Vinh bóc lạc kể chuyện ở quê.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Nghe chuyện nhà cửa ầm ĩ như , Tôn Thu Phương : "Cao Hồng thế mà nhịn nhỉ, là ngày xưa thì đùng đùng bỏ về thành phố ."
"Anh thấy cũng lạ. Trường Quý quá đáng thật, dù cũng là vợ chồng, hôm nay nó chẳng bênh vợ câu nào."
"Nồi nào úp vung nấy, chẳng ai cả." Tôn Thu Phương ngả lưng sô pha, mắt dán màn hình tivi.
Sáng mùng Một Tết, Tô Mẫn cùng vợ chồng Tô Trường Vinh đến nhà Tôn Hải để chúc Tết bà ngoại Tôn.
Bà ngoại Tôn cũng vui vẻ lì xì cho Tô Mẫn một phong bao đỏ.
Tôn Thu Phương : “Năm nay cả nhà về quê ăn Tết, hôm nay qua bên nhà chị ăn cơm , hai nhà ăn chung cho náo nhiệt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-238.html.]
Tôn Hải đáp: “Thôi ăn ở bên nhà em , đang ở đây, nên ăn ở đây cho tiện.”
“Chỉ cần hai vợ chồng chê nhà chị ồn ào thì chị khách sáo nhé.” Tôn Thu Phương xắn tay áo bếp chuẩn nấu nướng.
Tô Trường Vinh cũng xuống ghế sô pha xem tivi.
Hiện tại cuộc sống nhà Tôn Hải khấm khá, trong nhà già trẻ nhỏ nên đồ điện t.ử sắm sửa đầy đủ, ngoài tivi còn cả tủ lạnh. Có điều trời đang lạnh, bà ngoại Tôn tiết kiệm điện nên cho bật. Tô Mẫn tranh thủ chuyện cùng Tôn Yến.
Năm nay Tôn Yến về nhà, đây là đầu tiên cô bé ăn Tết ở bên ngoài nên trong lòng còn gượng gạo. Đặc biệt là cô bé luôn cảm thấy thím út đối xử với lạnh nhạt, tình cảm gì, khiến cô bé cảm giác như thừa.
Tô Mẫn nhân cơ hội nhắc với Tôn Yến chuyện mùng Năm sẽ ở nhà máy.
Mấy ngày nay Tôn Yến cũng mong ngóng chuyện . Tuy bà nội và chú út đối xử với cô bé tệ, nhưng mỗi chạm mặt thím út, cô bé đều thấy khó xử, cũng ở đây mãi. Được ở trong ký túc xá nhà máy thì quá, còn thể kiếm tiền.
“Mẫn Tử, cảm ơn em nhiều nhé.”
“Cảm ơn gì chứ, miễn là chị chịu khó học hỏi là . Sau học giỏi nghề thì may giúp em bộ quần áo nhé.” Tô Mẫn thấy Tôn Yến suy nghĩ thông suốt thì cũng mừng.
Tôn Yến đáp: “Chuyện đó thành vấn đề.”
Buổi sáng, khi đang bận rộn nấu nướng thì đột nhiên tiếng gõ cửa.
Tưởng là hàng xóm sang chúc Tết, Tô Trường Vinh vội vàng mở cửa. Nhìn thấy Tôn Binh ngoài cửa, Tô Trường Vinh sững một chút, khi phản ứng liền vội mời cả nhà ba Tôn Binh nhà.
“Chúng đến thăm .” Vừa nhà, Trương Quế Hoa xụ mặt , sợ hiểu lầm đến chúc Tết .
Nhìn thấy Tôn Yến đang yên lành ghế sô pha, sắc mặt Trương Quế Hoa lập tức đổi: “Cái con ranh , Tết nhất mà mày thèm về thật ? Rốt cuộc là nhà mày? Mày thấy nhà to hơn, chê nhà ở thoải mái chứ gì?”
Trương Quế Hoa c.h.ử.i bới một tràng, khiến Tôn Yến mắng đến ngơ ngác.
Tôn Yến ngờ tìm đến tận đây, trong lòng theo bản năng dâng lên nỗi sợ hãi, co rúm lùi về phía ghế sô pha. Bà ngoại Tôn thấy vội can ngăn: “Thôi thôi, Tết nhất đừng mắng trẻ con.”