Trọng Sinh: Cuộc Sống Làm Giàu Tươi Đẹp Những Năm 80 - Chương 237

Cập nhật lúc: 2025-12-25 01:02:18
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cao Hồng tức đến trào nước mắt, sang ông chồng đang cắm cúi ăn cơm: "Tô Trường Quý, sỉ nhục thế quản ?"

 

Tô Trường Quý sang vợ: "Mẹ cũng là sự thật, cô bớt bớt . Món ăn bàn ai cũng ăn , con Văn Văn ăn ? Nếu cô chiều hư con thì bố cô cũng bắt."

 

Nghe con trai , bà nội Tô cũng lờ mờ đoán nguyên do. Hóa ông thông gia tù là do con gái và cháu ngoại hại . Bà nghiến răng: " là của nợ, chổi."

 

Tô Trường Vinh bên cạnh chướng tai, nghĩ Tết nhất mà cứ ầm ĩ mãi, bèn lên tiếng: "Mẹ, ăn cơm , ăn xong ."

 

Tô Tam Căn cũng hùa theo: " , ăn cơm ."

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Được chồng và con cả can ngăn, bà nội Tô cũng nín nhịn, hừ mạnh một tiếng xuống ăn cơm.

 

Chỉ Cao Hồng và Tô Văn Văn trân trân, nước mắt lưng tròng.

 

Tô Tam Căn liếc thấy chướng mắt: "Vợ thằng ba về phòng nghỉ ngơi ."

 

Cao Hồng c.ắ.n môi, nuốt nước mắt trong, dắt con gái về phòng.

 

Nhìn bóng lưng hai con lên lầu, Tô Trường Vinh thầm lắc đầu, đúng là sông khúc lúc.

 

Ăn xong bữa cơm đoàn viên, Tô Trường Vinh báo với bố là về thành phố đón giao thừa.

 

Năm nay Tôn Thu Phương và Tô Mẫn về, Tô Tam Căn cũng đoán sẽ giống năm ngoái nên chuẩn tâm lý. Nghe con trai , ông bảo Tô Trường Phú tiễn bến xe, gói ghém ít bánh dày, bã đậu nhà đưa cho.

 

Tô Trường Vinh vội từ chối: "Siêu thị con cái gì cũng , thiếu mấy thứ bố."

 

Tô Tam Căn : "Của con là của con. Đây là quà của vợ chồng thằng hai chuẩn cho con, mang về cho vợ con ăn. Đồ nhà bao giờ cũng ngon hơn đồ mua." Ông thở dài: "Giờ cửa hàng của thằng hai ở trấn buôn bán bằng , con mối nào thì chỉ cho em nó với. Bố bảo con bỏ tiền , chỉ là chỉ điểm cho nó chút thôi."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-237.html.]

Nghe bố già , Tô Trường Vinh cũng khó xử. Ông thành kiến với em trai và bố , nhưng suy cho cùng bố cũng công sinh thành dưỡng d.ụ.c, hồi nhỏ đối xử với ông cũng đến nỗi nào. Oán thì oán, nhưng tình nghĩa vẫn nhớ. Giờ bố đến nước , ông cũng nỡ từ chối thẳng thừng. Đành bảo: "Trường Phú giờ mở cái quầy tạp hóa đó, chịu khó chút, tự đạp xe giao hàng cho bà con trong làng trong xã, thế chẳng thêm một kênh tiêu thụ . Cứ chờ khách đến mua thì chắc tìm đến . Buôn bán lớn nhỏ gì cũng chủ động."

 

Tô Tam Căn gật gù, sang bảo Tô Trường Phú: "Anh con đấy, cho kỹ . Làm ăn buôn bán là học hỏi."

 

Tô Trường Phú miễn cưỡng .

 

Thấy thái độ đó, Tô Trường Vinh cũng chẳng thêm gì nữa. Chào bố vài câu quầy hàng của Tô Lan ở bến xe.

 

Tô Tam Căn cạch mặt nhà họ Lý nên theo, kéo con trai thứ hai về.

 

"Bố, nãy bố bắt con cả gì, con kém gì ."

 

Giỏi giang đến mấy thì , đến đứa con trai nối dõi cũng , thế là tuyệt hậu .

 

Tô Tam Căn nhăn mặt, chắp tay lưng về nhà: "Thằng cả lên thành phố mới hơn ba năm mà cơ ngơi lớn thế, con coi thường nó thì cũng của nả của nó hiện giờ. Sau đừng gây sự với nó nữa, cho con . Anh em trong nhà hòa thuận chút, còn giúp đỡ . Giờ bố còn sống, chúng nó còn về thăm nhà ngày Tết, chứ bố khuất núi thì khi chúng nó chẳng thèm qua nữa ."

 

Tô Trường Phú tuy trong lòng phục nhưng nhà Tô Trường Vinh giàu hơn là sự thật. Vì lẽ đó, cũng chẳng gì để phản bác.

 

Tô Trường Vinh ghé qua nhà Tô Lan một lát, lì xì cho hai đứa cháu. Cầm ít quà quê nhà họ Lý biếu lên xe về huyện.

 

Ở huyện thành, Tôn Thu Phương và Tô Mẫn cũng rảnh rỗi. Đêm 30 cửa hàng đóng cửa, hai con sang nhà Tôn Hải ăn cơm trưa. Tôn Yến cũng về nhà, ở ăn Tết cùng nhà chú thím, đại gia đình quây quần bên náo nhiệt.

 

Ăn xong, Tôn Thu Phương giúp Tôn Hải chuẩn cơm tất niên, Tô Mẫn và Tôn Yến phụ bà ngoại gói sủi cảo.

 

"Yến Yến, Giêng , chị thật sự định về với mợ một tiếng ?"

 

 

 

 

Loading...