Trọng Sinh: Cuộc Sống Làm Giàu Tươi Đẹp Những Năm 80 - Chương 236

Cập nhật lúc: 2025-12-25 01:02:17
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bà già ngốc. Con dâu tuy cống hiến gì cho nhà họ Tô nhưng dù cũng mang cái mác nhà giàu, lúc nào đó nhờ vả . Hơn nữa con trai bà ở thành phố, thăng tiến thì nâng đỡ chứ.

 

Tô Trường Quý mím môi: "Bố cô bắt , giờ cô sống dựa con, con bảo ."

 

"Bị bắt á?" Bà nội Tô kinh ngạc thốt lên.

 

Mấy năm đầu cải cách còn bắt vì tư tưởng lệch lạc, chứ bao năm nay thấy ai . Nghe bố Cao Hồng tù, bà thấy đây là chuyện tày trời.

 

Tô Tam Căn cũng nhíu mày: "Sao tù?" Ông thông gia m.á.u mặt, ông còn tưởng nhà vớ mỏ vàng, đùng cái tù.

 

Thế đạo đổi nhanh thật đấy.

 

Tô Trường Quý đáp: "Đi tù thì đương nhiên là chuyện ." Ông liếc cả, thấy Tô Trường Vinh tỏ vẻ gì khó chịu nên cũng thêm. Chuyện cũng liên quan đến cả, ông ầm ĩ trong nhà nữa, ít thì hơn.

 

Bất kể gì, tù chắc chắn là chuyện thất đức.

 

Bà nội Tô ghi nhớ điều trong lòng. Nghĩ đến thái độ hống hách của Cao Hồng, bà bĩu môi: "Đồ xui xẻo, nhà chuyện nhục nhã thế mà còn dám về đây lên mặt, cứ như vẫn là thiên kim tiểu thư bằng."

 

Tô Tam Căn cũng thở dài thườn thượt.

 

Tô Trường Phú và Lý Ngọc Lan bên cạnh hả hê mặt. Dù nhà Cao Hồng cũng chẳng giúp gì cho họ, sống c.h.ế.t mặc bay.

 

Vì chuyện mà bữa cơm đoàn viên buổi trưa khí khác hẳn năm.

 

Bà nội Tô và Tô Tam Căn mặt mày ủ dột, Tô Trường Quý lẳng lặng ăn, Cao Hồng mặt sưng mày xỉa.

 

Lý Ngọc Lan rót rượu mời Tô Trường Vinh liên tục, ép Tô Trường Phú uống cùng cả. Tô Trường Vinh đầu đối đãi nhiệt tình như , nhất thời quen, thấy cứ gượng gạo.

 

Một lúc , Tô Tam Căn mới hỏi chuyện ăn của con trai cả.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-236.html.]

Nghe Tô Trường Vinh bảo mở thêm cửa hàng lớn thành phố, sắc mặt ông cụ mới giãn đôi chút. Dù thì, một đứa con gặp hạn, đứa phất lên cũng .

 

Xem theo đà , nhà thằng cả vẫn là sống nhất trong ba em.

 

Ông cụ nâng chén uống với con trai cả một ngụm.

 

Bà nội Tô xen : "Làm ăn thì đừng quên giúp đỡ vợ chồng thằng hai. Giờ buôn bán ở trấn cũng kém , giúp gì thì giúp em nó một tay." Lần giọng điệu bà dịu nhiều, còn gay gắt như năm.

 

Nhà thằng ba trông mong gì , giờ chỉ còn trông cậy thằng cả. Cả nhà còn nhiều chỗ nhờ vả, thể gây sự với nó nữa.

 

Tô Trường Vinh nhấp ngụm rượu, đáp lời.

 

"Mẹ ơi, cái ngon, con ăn, con về phòng." Tô Văn Văn đột nhiên bĩu môi kêu ca.

 

Cao Hồng đang định lên tiếng thì bà nội Tô quát: "Tết nhất mà chê ỏng chê eo. Có mỗi cái mồm mày là kén chọn, thằng Xán Xán ăn ngon lành đấy thây? Có con ranh con mà như cành vàng lá ngọc lắm."

 

"Bà già , bà quát con gì?" Cao Hồng một tay che chở con gái, trừng mắt với chồng.

 

" là bà nội nó, quát? Chỉ cô mới dạy loại con cái như thế, năm còn vu oan cho Mẫn T.ử ăn trộm tiền, năm nay ăn bữa cơm đoàn viên cũng kén cá chọn canh, đúng là đồ con nít ranh."

 

"Bà mắng ai đấy, đồ vô văn hóa!" Cao Hồng tức giận dậy, định kéo con về phòng.

 

Bà nội Tô thấy con dâu dám to tiếng với cũng phắt dậy: " vô văn hóa, bố văn hóa chắc. Bố cô văn hóa tù? Nhà họ Tô chúng mấy đời nay ai tù cả, đúng là vô phúc mới vớ loại thông gia tù tội như nhà cô."

 

Nghe chồng bêu riếu chuyện bố tù, Cao Hồng đỏ mắt trừng Tô Trường Quý. Bà ngờ chồng rêu rao chuyện khắp nơi, nhất thời cảm thấy mặt nóng ran, đến cãi cũng còn dũng khí.

 

Thấy con dâu cứng họng, bà nội Tô đắc ý tiếp: "Mấy năm nay cô chỉ sinh cho nhà mỗi mụn con gái, cũng gì. Sau nếu điều mà sống thì thôi, bằng bắt thằng Quý ly hôn với cô, tìm đứa khác, đẻ thằng cháu đích tôn béo cho ."

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

 

 

Loading...