"Trả cái gì mà trả, trả!" Tô Trường Phú kiên quyết. "Vì hai trăm đồng bạc mà trò cho cả làng cả xóm, tức cả năm nay nuốt trôi cục tức đây."
"Nói cũng ." Lý Ngọc Lan đương nhiên trả. Tuy giờ nhà cũng kiếm tiền, nhưng hai trăm đồng cũng là tiền, vợ chồng chú ba ở thành phố, tiền với họ chẳng bõ bèn gì, thế mà còn ầm ĩ. Trả thì nhà thiệt .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Bà lầm bầm tính toán với chồng: "Năm nay nếu bác cả về, ông đừng cãi với bác nhé. con Lan nhờ bác cả nhập hàng giúp, hàng nhiều rẻ hơn nhà . quan hệ với bác cả hơn, đến lúc đó nhờ bác đỡ vài câu, để giá thấp xuống chút."
Nghe vợ nhắc, mặt Tô Trường Phú sầm : "Bà thì quên mất. Giúp con Lan cướp cơm chim nhà , thì còn kiếm khối tiền."
Từ ngày Tô Lan mở quầy bán quà vặt ở bến xe, việc buôn bán của nhà ế ẩm hẳn. Nghĩ đến là tức ách.
Lý Ngọc Lan vội can: "Thôi , mấy ông cứng đầu với bác cả, nào bác chịu thua . Nếu căng quá bác cạch mặt qua nữa thì mất hết quyền lợi đấy."
Được vợ khuyên giải, Tô Trường Phú tuy vẫn còn giận nhưng cũng bớt kích động hơn, một bên hậm hực.
Lúc gia đình Tô Trường Vinh và Tô Trường Quý về đến nơi thì thấy Tô Trường Phú đang thu dọn sạp hàng cửa, mặt mày bí xị chẳng tí khí Tết nào.
"Trường Phú." Tô Trường Vinh gọi.
Tô Trường Phú tiếng, đầu thì thấy cả nhà hai trai.
Trong lòng tuy còn oán nhưng Tết nhất cũng tiện mặt nặng mày nhẹ, dậy : "Về , nhà ." Rồi gọi vọng trong: "Ngọc Lan, bác cả với chú ba về ."
Lý Ngọc Lan tiếng, vội từ bếp chạy , đon đả: "Bác cả về , mau nhà , em nấu cơm sắp xong ." Rồi gượng gạo chào gia đình chú ba: "Cả nhà chú thím nhà ."
Tô Trường Quý gật đầu, nhận vẻ miễn cưỡng của chị dâu nhưng gì. Nói thật, ông cũng chẳng tha thiết gì việc về quê ăn Tết. đó vì chuyện Cao Hồng mà ông mất mặt với gia đình, nên năm nay cố tình đưa vợ về để thấy, chứng minh ông mới là chủ gia đình, tìm chút thể diện mặt em và cha .
Vào nhà, bà nội Tô và Tô Tam Căn cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-235.html.]
Thấy Cao Hồng và Tô Văn Văn cũng về, Tô Tam Căn thở phào nhẹ nhõm, mời , sai Lý Ngọc Lan pha , lấy bánh kẹo mời.
Bà nội Tô bên cạnh mặt lạnh tanh, nhưng e ngại thế lực nhà thông gia nên cũng lời khó nào.
Cao Hồng theo thói quen xách đồ về căn phòng từng ở, mở cửa thì thấy bên trong chất đầy đồ đạc lỉnh kỉnh, biến thành nhà kho, sắc mặt lập tức đổi. Bà vứt hành lý xuống, chạy xuống lầu tìm Lý Ngọc Lan: "Căn phòng thành thế ?"
Lý Ngọc Lan đang rót mời Tô Trường Vinh, xin : "Chị tưởng cô chú về nên kịp dọn dẹp."
Cao Hồng vốn ấm ức đầy bụng, dám trút lên đầu Tô Trường Quý, giờ thêm chuyện nên nhịn nữa, giận dữ : "Các tưởng về ? Nếu Tô Trường Quý bắt ép thì cho vàng cũng thèm về cái chốn khỉ ho cò gáy ."
Bà nội Tô nổi trận lôi đình. Bà nể mặt con dâu lắm , thế mà nó dám lộng hành. "Sao, chúng ở nhà cả ngày cũng rảnh rỗi, cô về thì tự mà dọn. Còn tưởng là khách quý chắc, cái gì cũng đòi hầu hạ. Nếu cô cao sang thế thì lúc coi hai trăm đồng như mạng sống thế. Tết nhất mà còn dám đòi nợ."
Nhắc đến chuyện bà nội Tô tức sôi m.á.u.
Cao Hồng chồng móc máy, mặt tái mét, kéo tay Tô Văn Văn định bỏ .
Tô Trường Quý nhíu mày quát: "Quay ! Muốn ly hôn ?"
Nghe hai chữ "ly hôn", chân Cao Hồng khựng , sững một lúc oán hận chồng, kéo con gái lên lầu dọn phòng.
Tô Trường Vinh cảnh đó, nửa lời. Vợ ông dặn , trong nhà lật ngói ông cũng can thiệp.
Chờ Cao Hồng lên lầu, bà nội Tô vội kéo tay con trai thứ ba: "Lão tam, con vợ thế, tự nhiên lời răm rắp. Còn nữa, nãy ly hôn cái gì đấy, cho nhé, mắng thì mắng thế thôi chứ ly hôn . Nhà đẻ nó thế lực ở huyện thành, mà bỏ nó thì tìm cô vợ như thế nữa?"