Trọng Sinh: Cuộc Sống Làm Giàu Tươi Đẹp Những Năm 80 - Chương 232

Cập nhật lúc: 2025-12-25 01:02:13
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Mẹ con mà ác thế, trời đông giá rét thế nỡ lòng nào đuổi con đường."

 

Bà ngoại Tôn đau lòng nắm tay cháu gái, càng thêm giận bà con dâu cả. Đối với ngoài thì thôi , đối xử với con ruột như .

 

Lý Mông cũng từ trong phòng , thấy tình cảnh vội bảo Tôn Hải xuống bếp nấu bát mì nóng cho cháu ăn ấm bụng, còn thì lấy chăn gối, chuẩn cho Tôn Yến ngủ một đêm.

 

Nhà tuy ba phòng, nhưng một phòng vẫn để trống kê giường. Bà ngoại Tôn vội : "Cứ để con bé ngủ phòng , giường rộng, hai bà cháu ngủ thoải mái."

 

Lý Mông cũng nhiều.

 

quá mặn mà với cô cháu gái . nể mặt chồng và chồng nên ngoài mặt vẫn niềm nở. Nghe bà ngoại Tôn bảo cần dọn phòng, cô cũng đỡ eo về phòng nghỉ ngơi.

 

Ăn xong bát mì nóng, Tôn Yến ấm dần lên, sức lực cũng hồi phục. Ăn xong, cô bé kể sự tình cho bà ngoại Tôn và .

 

Bà ngoại Tôn : "Con đúng đấy, xưởng may học lấy cái nghề. Có nghề trong tay cũng sợ đói."

 

Tôn Hải thở dài: " chị cả bên giờ thế nào. Yến Yến bỏ như chắc chị cũng lo lắm."

 

"Nếu thực sự lo lắng thì đuổi con . Chú ơi, chú đừng đuổi con nhé, con xin ở nhờ đến qua Tết, sang năm con xưởng sẽ dọn ký túc xá ở."

 

Tôn Hải nhíu mày: "Con khách sáo gì thế, ở bao lâu cũng , ai đuổi con ."

 

Ngày hôm , con Tôn Thu Phương cũng chuyện.

 

Tôn Thu Phương gì nhiều. Giờ bà chẳng dính dáng đến chuyện nhà Trương Quế Hoa nữa, chỉ bảo Tôn Yến cứ yên tâm ở nhà chú thím, đợi qua Tết xưởng việc cho .

 

Tôn Hải tranh thủ ghé qua chỗ của Tôn Binh, báo cho ông Tôn Yến đang ở nhà .

 

"Thật chẳng bớt lo tí nào, chị dâu chú bảo , tất cả đều cho nó. Nó cứ nằng nặc đòi cái xưởng may c.h.ế.t tiệt nào đó, kiếm mấy đồng ." Tôn Binh cằn nhằn.

 

"Anh , thế, Yến Yến xưởng may là để học nghề mà."

 

Tôn Binh ngoảnh mặt , vẻ vui: "Chị dâu chú bảo, Yến Yến ở tiệm cơm thì gặp gỡ nhiều . Sau dễ kiếm tấm chồng, chú bảo nó xưởng may rú rú trong đó thì ma nào nó ngó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-232.html.]

 

Hóa kiếm con rể giàu.

 

Tôn Hải suy nghĩ của chị cho nghẹn họng, thêm gì nữa. Dù lời cũng chuyển, thì tùy.

 

"À, chị Tết về quê ?"

 

Trước khi Tôn Hải hỏi thêm câu nữa. Năm nay nhà đều ở thành phố, Lý Mông bụng mang chửa, vất vả. tuổi cao, lúc nào cũng nhớ quê, nếu cả về thì sẽ đưa về ăn Tết.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Tôn Binh đáp: " còn hỏi ý kiến chị dâu chú ."

 

Nghe đến chuyện về quê ăn Tết mà Tôn Binh cũng hỏi vợ, Tôn Hải tức ách, dậm chân chỉ tay mặt trai nên lời, vùng vằng bỏ .

 

Sau ngày ông Công ông Táo, siêu thị buôn bán còn đắt hàng hơn ngày thường.

 

Tô Trường Vinh kinh nghiệm nên sớm nhập nhiều hàng Tết về, các loại hộp quà biếu tặng đủ cả. Nhiều đây sắm Tết chạy mấy chỗ mới đủ đồ, giờ tiện lợi đều đến Siêu thị Vinh Phương mua. Đi một vòng là sắm đủ hết.

 

Thế nên từ ngày 23 tháng Chạp trở , siêu thị lúc nào cũng tấp nập, Tô Trường Vinh và Tôn Thu Phương ngày nào cũng qua phụ giúp.

 

Bận rộn mãi đến ngày 29 Tết mới vãn khách. Tuy kiếm tiền nhưng nhân viên cũng về quê ăn Tết. Nên Tô Trường Vinh cho nghỉ ba ngày, mùng Ba Tết mở cửa .

 

Tối 29, Tô Trường Vinh báo với Tôn Thu Phương là mai ông sẽ về quê ăn cơm trưa, chiều thành phố ăn cơm tất niên, tiện thể đón giao thừa cùng hai con.

 

Việc bàn nên Tôn Thu Phương ngăn cản. Ngày thường thì , chứ Tết nhất mà về quê thắp hương tổ tiên thì đạo.

 

Hơn nữa năm nay nhà Tôn Hải cũng về quê ăn Tết nên bà ở đây cũng buồn.

 

Lý Mông bụng to, đường về quê xóc nảy, Tôn Hải yên tâm nên quyết định ở thành phố ăn Tết.

 

Còn bà ngoại Tôn, con trai con gái khuyên nhủ nên cũng về. Con trai cả bà buồn lòng quá nhiều nên bà cũng giận. Giờ cháu gái ở đây, con trai út và con dâu cũng ở đây, bà về quê cũng chẳng gặp ai nên thôi về nữa.

 

 

 

 

Loading...