Trọng Sinh: Cuộc Sống Làm Giàu Tươi Đẹp Những Năm 80 - Chương 231

Cập nhật lúc: 2025-12-25 01:02:12
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đây chỉ là chuyện nhỏ. Hơn nữa nhà máy hiện đang ăn , cũng đang cần tuyển , nhận một học việc về cũng coi như thêm phụ giúp.

 

Vả , Tô Mẫn mang cho nhà máy ít lợi ích, ông còn định giữ chân cô ở lâu dài. Chút mặt mũi , ông vẫn nể Tô Mẫn.

 

Diệp Vĩnh Phúc xong lập tức đồng ý, bảo Tôn Yến khi nào đến cũng .

 

Nhận tin chắc chắn, Tô Mẫn liền đến tiệm cơm báo cho Tôn Yến .

 

Tôn Yến xin nghỉ việc ngay trong ngày hôm đó, tối xách hành lý về thẳng nhà.

 

"Nghỉ việc? Mày cái gì mà nghỉ việc?" Tại nhà Tôn Binh, Trương Quế Hoa con gái xách hành lý về, lập tức nổi trận lôi đình.

 

chỉ Tôn Yến đang giường quát: "Mày về cái gì hả? Công việc ở tiệm cơm đang yên đang lành, mày về gì?"

 

Tôn Yến c.ắ.n môi , vẻ mặt đầy bướng bỉnh. Một lúc mới gằn giọng: "Con nữa, con xưởng may việc, học lấy cái nghề."

 

"Học nghề cái khỉ gì, xưởng may thì kiếm mấy đồng bạc một tháng? Tuổi mày ai nhận?"

 

"Con học may vá, Mẫn T.ử giúp con tìm việc. Mẹ, đừng nhắm cô và nữa, họ , cứ dung chứa thế."

 

Trương Quế Hoa vốn bất mãn chuyện con gái nghỉ việc, đến đây thì tức đến tím mặt: "Mày còn dám nhờ con Tô Mẫn giúp đỡ ? Mày còn chút liêm sỉ nào hả? Con Tô Mẫn cũng trạc tuổi mày, thế mà mày nhờ nó tìm việc cho. Sao mày bằng một góc của nó thế hả?"

 

"Con liêm sỉ? Tuổi con học, bưng bê ở tiệm cơm thì thể diện lắm ?"

 

"Ít nhất chúng dựa chính ! Cô mày và cái nhà đó chẳng gì, nhờ họ giúp thì họ giúp. Giờ lên thành phố giở trò mèo chuột, tao mắc lừa . Mày cấm xưởng may, tiệm cơm việc ngay cho tao."

 

"Con !"

 

Tôn Yến lỳ giường, tỏ rõ thái độ đó nữa.

 

"Được, mày chứ gì? Không thì cút xéo khỏi cái nhà cho tao. Tao nuôi mày lớn thế để mày tao mất mặt ? Con nhà mà hiểu chuyện thế . Mày con Tô Mẫn xem, tao dù ghét nó nhưng nó bằng tuổi mày kiếm tiền , mày so với nó chỗ nào? Mày đúng là tao mất hết cả mặt mũi."

 

Nghe những lời chỉ trích và hạ thấp đầy hằn học của Trương Quế Hoa, oán hận trong lòng Tôn Yến ngày càng chất chồng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-231.html.]

 

Mẹ cô bé chỉ đến thể diện của , căn bản quan tâm đến cô bé và Cường Tử.

 

"Được, thì , con cũng cần như ." Tôn Yến đỏ hoe mắt xách hành lý bỏ .

 

Trương Quế Hoa đuổi theo định mắng tiếp, nhưng đến hành lang thì Tôn Yến chạy mất dạng.

 

"Đồ ranh con!" Trương Quế Hoa tức tối c.h.ử.i đổng.

 

Hàng xóm tiếng động ngó xem. Trương Quế Hoa ngượng quá đành hậm hực nhà. Trong lòng càng nghĩ càng tức, đổ hết tội lên đầu Tôn Thu Phương. Chắc chắn là do bọn họ châm ngòi ly gián nên con gái bà mới dám loạn.

 

Con ranh cũng ngu, mới tí tuổi đầu ngoài xúi giục, còn dám từ mặt . Bà tin nó sống nổi ở bên ngoài.

 

Sớm muộn gì cũng vác mặt về xin thôi.

 

Tôn Yến chạy một mạch ngoài, một lúc lâu, đến khi cả lạnh cóng mới thụp xuống đất nức nở.

 

Đêm đông giá rét, đường vắng tanh.

 

Tôn Yến cũng bắt đầu thấy sợ, quanh thấy ai, vội xách tay nải chạy về hướng nhà Tôn Hải.

 

Nhà Tôn Hải ăn cơm xong, đang chuẩn ngủ thì tiếng gõ cửa. Tưởng vợ chồng Tôn Thu Phương việc gì, Tôn Hải vội mở cửa.

 

"Yến Yến?" Nhìn thấy Tôn Yến mặt mũi đỏ bừng vì lạnh ngoài cửa, Tôn Hải vô cùng kinh ngạc. Có điều con bé trang điểm lòe loẹt như khi.

 

"Chú hai." Tôn Yến mếu máo gọi.

 

Tiếng động bà ngoại Tôn đang ngủ chập chờn tỉnh giấc. Bà cửa thấy Tôn Yến đến, mặt mũi đỏ gay vì lạnh thì xót xa: "Trời tối thế con một ? Lạnh cóng hết ."

 

"Con nghỉ việc ở tiệm cơm, con đuổi con khỏi nhà, con chỗ nào để ."

 

 

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Loading...