"Hay là thế , con bảo Yến Yến đến xưởng may việc nhé, ký hợp đồng, chỉ học việc thôi, theo thợ cả học vài năm, cũng coi như cái nghề trong tay."
Tôn Thu Phương tuy giận Trương Quế Hoa nhưng giận lây sang Tôn Yến. Nghe con gái , bà bảo: "Nếu con cách thì với con bé xem , đừng tìm đến mợ cả con nữa, đỡ rước bực ."
"Con , việc còn chờ Yến Yến tự gật đầu , con chỉ với chị một tiếng thôi, nếu chị chịu thì con cũng quản nữa." Dù cũng cố gắng hết sức là . Nếu đổi gì thì cô cũng đành chịu.
Ăn sáng xong, Tô Mẫn vội vàng đến trường.
Còn vài ngày nữa là thi cuối kỳ, đều tranh thủ từng phút từng giây. Khi Tô Mẫn đến trường, trong lớp nhiều học sinh. Ôn Hòa Bình cũng đến từ sớm.
Cậu chào Tô Mẫn.
Tô Mẫn đáp , cũng chào buổi sáng, tự cầm khăn lau bàn. Lau vài cái, cô phát hiện bàn ghế sạch bong.
Ôn Hòa Bình : "Vừa nãy lúc lau bàn, tớ tiện tay lau giúp luôn ."
Tô Mẫn , trong lòng sững , cảm ơn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Sắp nghỉ đông , dự định gì ?" Tô Mẫn lấy sách vở sắp xếp, Ôn Hòa Bình liền buông sách sang hỏi.
Tô Mẫn tưởng tìm chuyện để , khẽ đáp: "Tớ định ở nhà sách, còn một học kỳ nữa là thi cấp ba , ôn tập cho ."
"Cậu định thi trường trọng điểm thành phố ?" Ôn Hòa Bình cô.
Tô Mẫn tuy rêu rao khắp nơi nhưng cũng định giấu, thấy Ôn Hòa Bình hỏi thì gật đầu thừa nhận. "Có ý định đó, đỗ nữa."
"Tớ cũng thi trường trọng điểm thành phố, nếu cùng đỗ thì chúng bạn học." Ôn Hòa Bình hiền lành.
Tô Mẫn chỉ lịch sự, tiếp lời.
Cậu góc nghiêng thanh tú của Tô Mẫn, mím môi, ngượng ngùng tiếp tục sách.
Hai im lặng một lúc.
Tô Mẫn liếc , chợt nhớ đến chuyện Tiết Miễn từng nhắc trong thư. Sao cô quên mất nhỉ, thiếu niên thiếu nữ tầm đang là tuổi "xuân tâm manh động" mà. Cái Ôn Hòa Bình đối xử với cô như , chẳng lẽ là... thích cô ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-228.html.]
Tô Mẫn thầm nuốt nước bọt, trong lòng tự nhủ hy vọng là nghĩ nhiều, nếu thì đúng là khó xử. Cô đường đường mang linh hồn lớn, một nhóc mười mấy tuổi để ý. Thế chẳng "trâu già gặm cỏ non" ?
Đương nhiên, đó để tránh hiểu lầm, Tô Mẫn cố tình giữ cách với Ôn Hòa Bình. Cậu hỏi chuyện gì, cô cũng mượn cớ ôn tập bài vở để nhiều.
Có lẽ nhận thấy sự lạnh nhạt đột ngột của Tô Mẫn, về Ôn Hòa Bình cũng tìm cô chuyện nữa.
Mãi cho đến lúc tan học buổi chiều, Ôn Hòa Bình đột nhiên như gì đó với Tô Mẫn, thấy cô định , ấp úng giữ cô chuyện.
Tô Mẫn trong lòng đang lo chuyện của Tôn Yến, thêm nghi ngờ nhóc thích nên chạy còn nhanh hơn thỏ, vội vàng chuồn mất.
Rời trường học, Tô Mẫn gọi một chiếc xe, thẳng đến tiệm cơm nơi Tôn Yến việc.
Khi Tôn Yến gặp Tô Mẫn, mặt lộ vẻ ngạc nhiên.
"Tô Mẫn, em tới đây?"
"Đến thăm chị chứ ." Tô Mẫn , bước tới nắm tay cô bé, "Giờ chị rảnh , chuyện một chút , lát nữa em về."
Tôn Yến chút phản kháng với lớn, nhưng đối với cùng trang lứa như Tô Mẫn thì tâm lý đó. Nghe Tô Mẫn rủ chuyện, cô bé liền cùng cô tìm một bậc thang gần đó xuống.
Thấy Tôn Yến im lặng, Tô Mẫn đành chủ động mở lời: "Yến Yến, chị việc ở đây thế nào?"
Tôn Yến gật đầu: "Cũng khá , kiếm tiền, chị thể tự dành dụm ."
"Sau chị định học nữa ?"
Tôn Yến chần chừ một chút mới gật đầu: "... Ừ."
Tô Mẫn mím môi cô bé: "Tuổi của chị học cái gì cũng nhanh nhất, theo em thấy, dù học văn hóa thì cũng nên học lấy cái nghề. Hay là chị xưởng may việc , học lấy nghề may vá?"
Tôn Yến tưởng Tô Mẫn khuyên về nhà, mặt mày sa sầm ngay: "Chị hết, chị cứ ở đây thôi."