Mới mười lăm tuổi đầu mà suốt ngày trang điểm lòe loẹt như , cái thể thống gì.
Tôn Hải trong lòng cũng cảm thấy khó chịu, đứa cháu gái cũng là lớn lên, vốn là một đứa trẻ ngoan ngoãn, nghịch ngợm như thằng Cường Tử. Lúc chị dâu bắt con bé bỏ học , thấy . Giờ thì đúng là ứng nghiệm thật, con bé nông nỗi là do oán hận lớn trong nhà.
Buổi tối, Tôn Thu Phương qua hỏi thăm tình hình.
Bà ngoại Tôn sợ con gái giận, dám kể chuyện Trương Quế Hoa. Bà chỉ con bé hiện tại đang ở tiệm cơm, nghỉ việc.
Tôn Thu Phương cũng hỏi thêm bà cụ, đợi bà về phòng mới hỏi Tôn Hải. Nghe Tôn Hải kể Trương Quế Hoa còn nổi đóa lên, Tôn Thu Phương tức đến nghiến răng: "Chị lòng của khác, chui đầu ngõ cụt thì cũng chẳng thèm cản. Con gái chị hận chị , thế mà chị còn suốt ngày chỉ lo mấy cái chuyện vặt vãnh của . Sau Yến Yến mà khổ thì oán c.h.ế.t chị . Thôi, cũng mặc kệ chuyện bao đồng , ruột còn chẳng xót, cô mà xía thì mang tiếng lo chuyện thiên hạ."
Lý Mông cũng khuyên: "Sau khuyên bên , đừng để bà lo nghĩ chuyện nữa, chị dâu cả cũng chẳng ơn , ngược còn bà tức giận." Dù cô cũng dây dưa việc . Bà chị dâu cả tính tình như , nhà chủ động giúp đỡ còn mắng, cũng chỉ Tôn Hải và chồng cô mới kiên nhẫn thế. Cô thì bụng đến mức lo nhiều chuyện như .
Tôn Hải bên cạnh xoa mặt, vẻ mặt khó xử: "Chúng thì nghĩ thoáng , nhưng bên chắc chắn trong lòng khó chịu lắm. Hai đứa trẻ đều do một tay bà nuôi lớn, bao nhiêu năm tình cảm còn sâu đậm hơn cả với chúng , bà bỏ mặc Yến Yến và Cường T.ử ?"
"Thế thì bà cũng quản chứ. Cha còn mặc kệ, bà nhảy gì, con bé cũng chẳng hiểu chuyện, gì ." Tôn Thu Phương giờ cứ nhắc đến Trương Quế Hoa là lộn ruột. Có lòng mà còn c.h.ử.i, bà chẳng mà ơn mắc oán. Nhất là với loại như Trương Quế Hoa.
Càng càng bực, Tôn Thu Phương dậy xua tay: "Việc mặc kệ, về nghỉ ngơi đây, mai với bà cụ một tiếng là chỗ nhận nữa."
Nói xong bà thẳng cửa.
Lý Mông vội vàng tiễn bà cửa, Tôn Hải đang đó với vẻ mặt bất lực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-227.html.]
"Em , chị hai đúng đấy, chuyện cũng quản . Giờ chị hai cũng buông tay , quản thì sắp xếp . Quán cơm nhà còn bận hơn quán cơm lớn nhiều, chắc con bé chịu ."
Tôn Hải lắc đầu: "Thôi, ngủ sớm ."
Lý Mông thấy như , cũng lọt tai , nhưng cũng dám thêm gì nữa.
Sáng hôm , trong bữa cơm, Tôn Thu Phương vẫn còn lải nhải chuyện Trương Quế Hoa với Tô Trường Vinh.
"Dù em cũng mặc kệ chuyện . Tối qua em đúng là lú lẫn mới đồng ý cho Yến Yến đến siêu thị việc, khéo mụ Trương Quế Hoa tưởng em nịnh bợ mụ chứ."
"Được ," Tô Trường Vinh gắp cho bà một miếng sủi cảo chiên, "Mẹ bên cũng khó xử, em đừng than vãn mặt bà."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Em than vãn gì , em chỉ với hai cha con thôi."
Tô Mẫn : "Thật Yến Yến cũng đáng thương lắm, chị lên thành phố học, ai ngờ lên đến nơi học, còn nhỏ như ngoài việc, chắc cũng chịu ít uất ức. Mợ cả và cả chẳng quan tâm đến con cái, trong lòng chị dễ chịu ?"
Kiếp cô cũng đời bươn chải sớm, cô hiểu nỗi khổ đó. Hơn nữa trong ấn tượng của cô, Yến Yến tuy tính tình bướng bỉnh nhưng tâm địa vẫn . Kiếp nếu sự xuất hiện của cô đổi nhiều thứ, lẽ mợ cả lên thành phố, Yến Yến cũng sẽ bỏ học.
Trong lòng cô thầm thở dài. Tuy rằng sống giúp bên cạnh sống hơn khiến cô vui, nhưng việc đổi vận mệnh của khác như cũng khiến cô cảm thấy yên lòng.