Trọng Sinh: Cuộc Sống Làm Giàu Tươi Đẹp Những Năm 80 - Chương 224

Cập nhật lúc: 2025-12-25 01:02:05
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quán của Tôn Hải từ khi khai trương, liên tiếp mấy ngày đều chật kín khách.

 

Cửa hàng xuể, Tôn Hải vội vàng tuyển thêm mấy phụ giúp. Ngoài hai phụ bếp, quầy xiên que cũng thuê riêng một trông coi. Cộng thêm bưng bê, lau dọn, thoáng cái tuyển sáu .

 

Buổi tối xong việc, cả nhà tụ tập ăn cơm tại quán, Tôn Hải : "Lúc cứ tiếc tiền dám thuê , giờ tuyển một lúc sáu mà vẫn thấy đủ dùng. Ngày nào cũng bận chân chạm đất."

 

Tô Trường Vinh ngưỡng mộ : "Cửa hàng đông nhân viên thế mới dáng gia đại nghiệp đại chứ."

 

Bà ngoại Tôn : "Chao ôi, nếu ăn cứ thế thì quá. Mẹ bảo để phụ một tay, đỡ thuê một mà chúng mày chịu."

 

"Mẹ , con với Tôn Hải giờ khả năng , để chịu khổ ." Lý Mông vội . Chưa đến sức khỏe bà cụ, riêng ải Tôn Thu Phương cũng qua nổi. Nếu cô và Tôn Hải để già cửa hàng bưng bê, e là bà chị hai sẽ ý kiến ngay.

 

Bà ngoại Tôn : "Được , chúng mày cho hưởng phúc thì hưởng phúc. Dù sắp tới cháu nội đời, còn giúp bế cháu nữa chứ."

 

Nghe bà nhắc đến chuyện bế cháu trai, Lý Mông lo, theo bản năng xoa bụng, thầm nghĩ còn là cháu trai cháu gái đây.

 

Tôn Hải nắm tay cô, nở nụ trấn an.

 

Lý Mông lúc mới yên tâm phần nào.

 

Tôn Hải thấy vợ mới sang hỏi chuyện cửa hàng của Tô Trường Vinh. Tô Trường Vinh : "Của còn một thời gian nữa, giờ đang lắp kệ hàng. Hai hôm thành phố một chuyến nhập xà phòng với dầu gội, đúng là phiền phức c.h.ế.t . Trước bảo bán hàng chiều khách, giờ mua hàng cũng chạy vạy khắp nơi, ăn đúng là chẳng dễ dàng gì."

 

Tôn Thu Phương : "Đừng ổng than, ổng đang sướng âm ỉ đấy. Mấy hôm thành phố về cứ huyên thuyên mãi chuyện thấy sự đời thế nào."

 

Tô Trường Vinh nhếch mép: " chẳng giao lưu với Tiểu Hải chút . thật, thành phố với huyện khác lắm, đó riêng khu trung tâm thương mại mấy cái . Haizz, huyện vẫn còn nhỏ quá."

 

Tôn Thu Phương : "Chẳng lẽ ông còn lên thành phố ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-224.html.]

" cũng năng lực ."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Tô Mẫn xen : "Con thấy chuyện tương lai chẳng ai . Biết ba con ăn lên tận thành phố thật chứ."

 

Tôn Thu Phương liếc chồng: "Ổng mà bản lĩnh thật thì chuyện lớn chuyện nhỏ trong nhà ổng tất."

 

"Thật ?" Tô Trường Vinh hăng hái hẳn lên. "Là bà đấy nhé, vì câu của bà, sống c.h.ế.t cũng đưa cửa hàng lên thành phố, để gì bà cũng ."

 

"Ha hả, chống mắt lên mà chờ." Tôn Thu Phương tỏ vẻ tin.

 

Thời tiết ngày càng lạnh, sang tháng 12, lô hàng đông đầu tiên của Tam Diệp tung thị trường liền bán đắt như tôm tươi. Đặc biệt là phía tỉnh, đặt thêm mấy hàng.

 

Cuối tháng 12, Tô Mẫn nhận khoản tiền hàng cuối cùng của năm nay.

 

ngày Tết Dương lịch, Siêu thị Vinh Phương ở trung tâm huyện chính thức khai trương.

 

Trong siêu thị thuê tám nhân viên, mặc đồng phục màu đỏ Tô Mẫn đặt may ở Tam Diệp, phân công quản lý các khu vực khác . Ngày khai trương, ai nấy đều nghiêm chỉnh ở vị trí của .

 

Vì cửa hàng mới mở, Tô Trường Vinh thuê Cửa hàng trưởng mà tự quản lý. Còn hai cửa hàng cũ thì giao bộ cho nhân viên, Tôn Thu Phương mỗi ngày chỉ thu tiền và kiểm hàng.

 

Ngày khai trương, siêu thị tung các chương trình khuyến mãi mua bao nhiêu tặng quà bấy nhiêu. Hơn nữa phàm là mua hàng đều tham gia bốc thăm trúng thưởng.

 

Đây là siêu thị đầu tiên ở huyện thành, cửa hàng tự xách giỏ nhặt đồ, cuối cùng mới trả tiền, còn niêm yết giá rõ ràng, giá còn thấp hơn bên ngoài khi mặc cả, nên ai nấy đều tò mò đến xem cho .

 

Kết quả dạo một vòng, thấy bao nhiêu hàng hóa lạ mắt từng thấy, ai cũng kìm mua thử. Hơn nữa chủng loại hàng hóa phong phú, một vòng là mua đủ đồ cần dùng, cần chạy nữa. Giá cả chăng, cực kỳ tiện lợi cho những mặc cả.

 

 

 

 

Loading...