Tôn Thu Phương xua tay: "Đi , việc với ba con sẽ bàn bạc kỹ, con ở trường đừng bận tâm."
"Con ." Tô Mẫn đeo cặp chạy vội đến trường.
Việc cô cũng lo lắng lắm, hôm nay ba cô chủ động hỏi, chứng tỏ ông ý định . Cô đưa giải pháp nhất, chỉ cần ba cô thông suốt thì chuyện thành vấn đề.
Đến trường suýt chút nữa thì muộn.
Tô Mẫn chỗ thở hổn hển, thu xếp đồ đạc xong thì Ôn Hòa Bình bên cạnh : "Vừa nãy Tô Văn Văn đến thu dọn cặp sách , chuyển sang lớp 6."
Ôn Hòa Bình ngày thường nhiều chuyện, ngoài việc thảo luận bài vở với Tô Mẫn thì hai ít khi tán gẫu. Cho nên nhắc đến chuyện Tô Văn Văn, cô chút ngạc nhiên.
Thấy Tô Mẫn , Ôn Hòa Bình ngại ngùng: "Tớ chỉ thuận miệng thế thôi."
Tô Mẫn : "Không , tớ với , cũng quản chuyện của ."
Ôn Hòa Bình đỏ mặt : "Tớ còn tưởng với ầm ĩ thế, chắc sẽ tin tức. Thôi, là tớ nghĩ nhiều , bình thường cũng thích lo chuyện bao đồng."
Tô Mẫn , thêm gì nữa.
Cô quen thiết với những ở độ tuổi lắm, lâu như cũng chỉ Liêu Chiêu Đệ và Tiết Miễn là hai bạn thiết. Liêu Chiêu Đệ là quen qua hai kiếp nên cô coi như bạn đồng trang lứa theo bản năng. Còn Tiết Miễn thì cứ lượn lờ mặt cô suốt, lờ cũng khó.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Ôn Hòa Bình thấy cô cúi đầu sách, trong lòng khẽ động, cầm sách vở lén cô một cái cũng bắt đầu ôn bài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-220.html.]
Không Tô Văn Văn trong lớp, Tô Mẫn cảm thấy dễ chịu hơn hẳn. Tuy bình thường cô chẳng thèm để ý đến mấy trò gây sự của Tô Văn Văn, nhưng lúc nào cũng một lườm nguýt chằm chằm thì cũng chẳng ai thoải mái nổi.
Buổi trưa về nhà ăn cơm, Tôn Thu Phương kể ý kiến khi bàn bạc với Tô Trường Vinh về chuyện hồi sáng.
"Ý ba con là, mở rộng cửa hàng thì thành vấn đề, nhưng đổi địa điểm. Đoạn đường chỗ út con , giao thông thuận tiện, qua đông đúc. Theo ý con, nhà chỉ bán tạp hóa mà còn bán cả quần áo, nghĩ là bán luôn cả nồi niêu xoong chảo , như thế xem sẽ đông hơn. Địa điểm tất nhiên cũng thể nhỏ, nên ba con định mấy hôm nay xem mặt bằng."
Nghe kết quả , Tô Mẫn vui mừng khôn xiết: "Mẹ, cũng đồng ý ạ?"
"Không đồng ý thì thế nào, chẳng đều do hai cha con các định đoạt . Mẹ cũng nghĩ kỹ , ba con đúng, tất cả đều là của con, con ý tưởng gì, miễn là hồ nháo thì ba đều sẵn sàng thử xem ."
"Mẹ, thật sự định sinh thêm em trai ạ? Bây giờ điều kiện y tế , ..."
"Không sinh," Tôn Thu Phương ngay cần suy nghĩ, "Mẹ và ba con bàn chuyện , ông cũng bảo sinh. Ba con bây giờ thấy con là thấy tự hào, cảm thấy con trai nhà còn bằng con gái . Lúc ông cũng tuyên bố mặt ông nội và chú hai con là cần dựa con trai cũng sống hơn họ. Con nhất định sẽ tiền đồ hơn thằng Xán Xán. Mẹ và ba con đều hạ quyết tâm , chỉ cần nuôi dạy con cho thật là ."
Tô Mẫn vốn nghĩ nếu ba còn sinh thì thêm đứa em trai cũng , coi như thành tâm nguyện kiếp của ba . Không ngờ ba cô căn bản sinh nữa, dồn hết tình yêu thương cho cô.
"Mẹ, con nhất định sẽ để ba thất vọng. Sau lớn lên, con cũng sẽ nuôi ba và , con sẽ hơn cả con trai nhà ."
Tô Trường Vinh xưa nay thuộc phái hành động, tối về nhà liền thông báo cho Tôn Thu Phương và Tô Mẫn ông tìm mấy mặt bằng khá , chỗ ông ưng ý nhất là một gian hàng lớn ngay tầng một của khu trung tâm thương mại huyện.
"Cửa hàng đó rộng lắm, ngay trong khu thương mại. Trước dùng để cho thuê quầy, mấy nhà máy đóng cửa, quầy của họ bỏ . Giờ huyện nhiều mặt bằng trống, chỗ đó tiền thuê cao, khác thuê nổi, chỉ dùng để bày quầy bán lẻ tẻ."