Ví dụ như các loại vải vóc trang phục. Mùa nào, kiểu dáng nào, yêu cầu vải vóc cũng đều sự chú trọng riêng. Nhập hàng thế nào, con đường nhập hàng ở . Làm để kiểm soát chi phí từ những nguồn . Trong quá trình chế tác quản lý công nhân , khi thành phẩm lò, thế nào để chiếm lĩnh tiên cơ tiến thị trường.
Từng vòng từng vòng, những gì cô , chỉ là chút lông da cô nhờ sống nhiều hơn khác mười mấy năm mà thôi.
Gia nhập Tam Diệp, lẽ là một lựa chọn tồi.
Cô : "Hiện tại thời gian còn sớm, chuyện tương lai cũng khó . Nếu khi cháu nghiệp cấp ba, nhà máy còn cần cháu, mà cháu cũng tìm con đường thích hợp cho , hy vọng thể cùng nhà máy tiến thêm một bước hợp tác."
Nghe câu trả lời chừa đường lui của Tô Mẫn, Diệp Vĩnh Phúc tuy chút thất vọng, nhưng càng thêm coi trọng cô bé mười mấy tuổi .
Có năng lực, việc, hơn nữa tính tình trầm . Người như , chỉ cần trải qua một thời gian luyện, tuyệt đối thể nên nghiệp lớn. Nhà máy đang cần những như thế .
Tuy Tô Mẫn nhận lời mời việc chính thức của Giám đốc Diệp, nhưng khoản hoa hồng cho lô trang phục đầu tiên vẫn chi trả đúng theo thỏa thuận là 10%. Doanh bán hàng của đợt đầu tiên đạt một vạn tệ, nên Tô Mẫn chia một ngàn đồng.
Lô hàng đầu tiên chỉ là thăm dò thị trường, nên với con , Tô Mẫn cảm thấy hài lòng. Về chỉ cần đẩy mạnh sản xuất, mở rộng thêm kênh tiêu thụ thì lượng bán sẽ tăng lên, cô cũng chẳng lo tiền kiếm.
Đây là đầu tiên chia hoa hồng, trong lòng Tô Mẫn vui vẻ, cô chạy cửa hàng tìm Tôn Thu Phương, rủ cùng tiệm cơm ăn một bữa.
Tôn Thu Phương tin con gái thực sự nhận tiền, hơn nữa còn là một khoản lớn như , trong lòng kích động vô cùng nhưng dám rêu rao khắp nơi. Bà chỉ nắm tay Tô Mẫn, bóp nhẹ dặn dò: "Con nhớ cất kỹ, để dành của hồi môn. Đến lúc đó nhà chồng thấy con tự kiếm tiền cũng dám xem thường con."
Tô Mẫn đáp: "Mẹ , nếu thật sự xem thường thì con thà lấy chồng còn hơn, đừng lo chuyện đó. Con tìm Chiêu Đệ chơi một lát đây, lát nữa ba tới thì cả nhà cùng tìm mợ út nhé."
" , cửa hàng của út sửa sang thế nào ạ? Sắp trở lạnh , đây chính là thời điểm vàng để bán lẩu đấy." Từ cô góp ý cho út, cầm bản vẽ thiết kế bàn ghế và bát đũa , đó cô bận quá nên để ý tình hình thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-214.html.]
Tôn Thu Phương : "Vẫn đang sửa, con cả ngày cứ cặm cụi với nó. Cậu bảo mấy thứ con thiết kế ngoài chợ bán, tìm thợ cả tay nghề cao để đóng riêng. Việc tốn thời gian lắm, bảo cứ từ từ thôi mà , cứ khăng khăng là thì cho nhất."
Đứa em trai tính tình bướng bỉnh, bà chị cũng khuyên , cũng may giờ thành gia lập thất, vợ quản, bà cũng đỡ bận tâm.
Tô Mẫn : "Mẹ, mài d.a.o lầm đốn củi, đợi cửa hàng sửa sang xong xuôi thì việc buôn bán cũng thuận lợi hơn. Giờ con cũng bận lắm, hôm nào con tranh thủ ghé qua cửa hàng xem ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Được , cũng chẳng quản hai cháu, ai cũng là chủ kiến cả."
Nói chuyện với xong, Tô Mẫn tìm Liêu Chiêu Đệ. Dạo gần đây cô bận rộn, ở khu nên lâu gặp bạn.
Đến nhà họ Chu, thấy Chu Tiểu Binh đang tụ tập hút t.h.u.ố.c với đám bạn nam cửa, thấy Tô Mẫn đến, còn huýt sáo trêu ghẹo. Tô Mẫn chẳng thèm để ý, thẳng trong nhà.
Một thằng nhóc tóc xoăn cạnh Chu Tiểu Binh theo Tô Mẫn, hỏi: "Ai thế? Con bé đó trông cũng đấy chứ."
Chu Tiểu Binh nhổ toẹt bãi nước bọt: "Được cái gì mà , chỗ cần lớn thì chả thấy lớn."
"Cái con bé ở nhà mày cũng thế." Thằng tóc xoăn rít một t.h.u.ố.c.
Chu Tiểu Binh lườm nó một cái: "Cái gì mà con bé nhà tao, đó là vợ tao. Dì tao bảo , con nhỏ đó chăm sóc tao cả đời. Chúng mày cửa ."
"Chăm sóc mày cả đời á, mày cứ mơ , lấy chồng chắc." Một thằng đầu đinh bên cạnh trêu chọc.