"Tô Mẫn, đừng mấy lời đó. Thật bây giờ trong tay tớ cũng tiền , việc buôn bán thành cũng chẳng . Hơn nữa, sắp thi lên cấp ba , nếu cứ buôn bán thì tớ cũng thời gian học tập. Hiện tại cũng , thể nghiêm túc học, thi , bên phía tớ cũng dễ chuyện hơn."
Tô Mẫn Liêu Chiêu Đệ là để cô cảm thấy khó xử, cô : "Cậu đừng lo, chỉ một năm thôi, chờ tớ lên cấp ba, vốn liếng trong tay sung túc, tớ vẫn sẽ buôn bán, đến lúc đó vẫn bán quần áo ." Vẽ mẫu cho nhà máy, chung quy chỉ là tạm thời, cô công việc kinh doanh của riêng .
Chuyện Tô Mẫn ăn, Tôn Thu Phương cũng rêu rao khắp nơi, chỉ với nhà, buổi tối còn mời Tôn Hải qua ăn cơm.
Nghe Tôn Thu Phương kể chuyện của Tô Mẫn xong, Tôn Hải cũng vui mừng: "Đã sớm Mẫn T.ử tiền đồ, chừng Mẫn T.ử nhà thành nổi tiếng chứ."
"Chị với Trường Vinh cũng trông mong lớn như , chỉ cần con bé vui vẻ là ." Tôn Thu Phương vui vẻ . Hiện tại nhà nhà thành phố, cửa hàng, bà thật sự còn lo lắng gì nữa.
Tôn Hải : "Em và Mông Mông cũng đang định đổi cái mặt bằng cửa hàng. Hiện tại trong quán lẩu, cơm xào, xuể. Không chỉ mở rộng mặt bằng mà còn thuê thêm nữa."
Bà ngoại Tôn : "Mẹ bảo để giúp một tay, hai vợ chồng chịu. Thế tốn tiền thuê ."
Hiện tại chân cẳng bà ngoại Tôn đỡ nhiều, cần xe lăn nữa. Hai ngày nay còn thể giúp Tôn Hải cửa hàng việc lặt vặt.
Bụng Lý Mông cũng lớn hơn nhiều, Tôn Hải và bà ngoại Tôn đều cô quá mệt nhọc, ngày thường chỉ cần ở cửa hàng thu tiền, tiếp khách là , bà ngoại Tôn thì giúp dọn dẹp bát đũa.
Lý Mông thấy thế , bàn với Tôn Hải thà rằng thuê thêm .
Tôn Hải xong, nghĩ đằng nào cũng thuê , việc buôn bán đang đà phát triển, chi bằng đổi luôn mặt bằng, đợi trời lạnh còn thể kiếm một khoản lớn.
Hai vợ chồng đều là dám nghĩ dám , ăn nhịp với , lập tức chốt kế hoạch .
Tô Trường Vinh họ mở rộng mặt bằng, tò mò hỏi: "Đã chọn chỗ ? Làm hàng ăn thì đúng là địa điểm , nếu ngon đến mấy cũng chẳng ai chịu đến."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-203.html.]
Tôn Hải gật đầu: "Em và Mông Mông cũng tính thế. Địa điểm , tay nghề của em tệ, cũng lo vắng khách. Cho nên bọn em định khu trung tâm huyện thuê một cái mặt bằng. Đắt thì đắt chút, nhưng kiếm cũng nhiều."
Tôn Thu Phương trung tâm huyện mở quán, liền hỏi: "Định thuê mặt bằng rộng bao nhiêu?"
"Tầm 50-60 mét vuông, ít nhất rộng gấp đôi cái bây giờ. Cũng coi như là một tiệm cơm đàng hoàng."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Trung tâm huyện là nơi náo nhiệt nhất, bên đó đông, chơi cũng nhiều, nếu thì lo ế khách.
Tô Mẫn kế hoạch của Tôn Hải, nhớ tới những quán ăn quán cà phê mở ở trung tâm huyện , những nơi cách bài trí đặc sắc, bát đĩa trang trí mắt mới thể thu hút khách hàng.
Cô : "Cậu út, nếu ở trung tâm huyện, thì phần trang trí nội thất thể qua loa . Phải nét đặc sắc một chút thì khách mới đến đông."
Lý Mông cô bé là ý tưởng, vội : "Mẫn T.ử kiến nghị gì ?"
"Về nấu ăn thì cháu rành lắm, nhưng nếu mặt bằng quán của út trang trí phong cách, bàn ghế bài trí đặc biệt một chút thì sẽ dễ thu hút khách hàng hơn ạ."
"Còn vụ nữa hả." Tôn Hải : "Cậu nghĩ tới. Mẫn Tử, khi nào cháu rảnh thì góp ý cho nhé, đầu óc thật sự nghĩ mấy cái ."
Hiện tại Tôn Hải và Lý Mông đều coi Tô Mẫn là trẻ con nữa. Cô cháu gái là bản lĩnh, kém gì lớn. Dù họ cũng cảm thấy đầu óc bằng con bé .
Tô Mẫn gật đầu: "Để cháu vẽ phác thảo sơ đồ cho , nếu thấy thì tham khảo nhé."
Kỳ nghỉ hè còn một tuần, Tô Mẫn cũng khỏi cửa, cứ ở nhà vẽ bản thiết kế cho Xưởng may Tam Diệp, tiện thể giúp út lên ý tưởng trang trí quán.