Tôn Hải : "Phải trả tiền chứ, cháu nó ăn buôn bán mà, mở hàng cho may mắn. Mẫn Tử, cháu xem còn bộ nào hợp với mợ , lấy hết cho ."
"Cậu chiều mợ quá cơ, mợ ơi, phòng cháu chọn , chọn nhiều nhé."
Lý Mông đỏ cả mặt.
Số quần áo còn , Tô Mẫn và Liêu Chiêu Đệ mất cả tuần mới sửa xong. Sửa xong xuôi, hai đứa tháo hết mấy cái nơ trang trí sến sẩm , đó là bông hoa hồng thủ công bằng vải.
Nhìn đống quần áo gấp gọn gàng giường, hai đứa mệt nhoài vật .
Nghỉ ngơi một lúc, hai đứa sang mãn nguyện. Tô Mẫn tuyên bố: "Mai mang cổng trung tâm thương mại bán."
Sáng sớm tinh mơ, Tô Trường Vinh đặc biệt dùng chiếc xe ba bánh giúp Tô Mẫn chở bộ quần áo đến đất trống cửa khu bách hóa. Ông vẫn chút yên tâm. Hai đứa trẻ bán kem que thì , dù gì cũng chỉ tiếp xúc với trẻ con, chẳng vấn đề gì lớn. là ngoài bán quần áo, khách hàng là lớn. Liệu hai đứa nhỏ nổi ? Trong lòng Tô Trường Vinh cảm thấy chút chắc chắn.
Đến nơi, giúp con gái bày sạp, Tô Trường Vinh : "Mẫn Tử, là tìm lớn đến giúp một tay . Hai đứa các con kham nổi ?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Mẫn đáp: "Sao kham nổi ạ? Có đ.á.n.h mà cần nhiều . Con và Chiêu Đệ bàn bạc kỹ , bạn chịu trách nhiệm trông coi hàng hóa, con chịu trách nhiệm bán hàng, hai là đủ . Lần mang theo cũng nhiều, tổng cộng chỉ mấy chục chiếc, bán thì nhất, còn bán thì chúng con giữ phiên mặc."
Lời tất nhiên là đùa, Tô Mẫn xót tiền vốn bỏ lắm chứ.
Tô Mẫn còn cố ý treo một tấm biển lớn: "Quần áo nhập khẩu, xả hàng trái mùa".
Tô Mẫn , chỉ treo biển thôi đủ, còn rao hàng. Cho nên khi treo quần áo lên xong, cô liền nhanh chóng cất tiếng rao:
"Quần áo nhập khẩu, âu phục đại hạ giá, xả hàng trái mùa đây, mau đến xem, mau đến xem nào bà con ơi!"
Hai cô bé mặc những bộ quần áo kiểu dáng , cộng thêm tiếng rao lanh lảnh, quả nhiên thu hút qua đường ghé .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-195.html.]
Ban đầu chỉ vài tiến đến, nhưng khi thấy kiểu dáng, họ liền luyến tiếc rời , cầm quần áo ướm thử lên . Những phía thấy chỗ đám đông vây quanh, cũng ôm tâm lý tò mò xem náo nhiệt mà chen , xem xong cũng chẳng ai bỏ . Chỉ một chốc lát, sạp hàng vây kín mít.
Hai phân công từ , Liêu Chiêu Đệ chuyên chú chằm chằm hàng hóa để phòng ngừa kẻ gian thừa nước đục thả câu, còn Tô Mẫn thì lo chào mời khách xem quần áo, thực hiện việc buôn bán.
"Kiểu dáng đúng là mới lạ thật."
"Cái mẫu đấy chứ."
Mọi chọn lựa, bàn tán xôn xao.
Tô Mẫn tủm tỉm : "Nếu các cô các chị thích thì mua một chiếc về ạ. Đây là hàng nhập khẩu, trong nước kiểu dáng . Mọi xem chất vải , xem đường kim mũi chỉ , trong trung tâm thương mại cũng chắc bán ạ. Hàng trong tay chúng cháu cũng nhiều, hôm nay bán hết , còn ."
Nghe , ai nấy đều động lòng. Mọi dạo phố vốn dĩ là để xem quần áo. Quần áo trong trung tâm thương mại giá cả đắt đỏ, tới lui cũng chỉ mấy kiểu dáng cũ kỹ đó. Khó khăn lắm mới thấy kiểu mới lạ thế , hơn nữa giá cả chăng, quả thực là rẻ như cho.
Quan trọng nhất là, đây là "hàng nhập khẩu", lượng hạn.
"Cô lấy cái , gói giúp cô." Có bắt đầu móc ví trả tiền.
Tô Mẫn thấy thế, nhanh tay lẹ mắt dùng túi nilon gói quần áo , tươi rói nhận tiền và thối tiền thừa.
Việc buôn bán mở hàng suôn sẻ, khách phía cũng ùn ùn kéo tới. Thấy mua, những còn đang do dự cũng bắt đầu lo lắng hàng sẽ hết, sợ trúng mà mua , nên vội vàng chọn kiểu dáng ưng ý bảo gói . Vì thể thử đồ, lo lắng mua về mặc .
Tô Mẫn liền cầm thước dây giúp họ đo kích cỡ, tư vấn chọn quần áo ngay tại chỗ. Thấy cô bé bán hàng chu đáo như , những dù còn chút do dự cũng sôi nổi móc tiền mua.