Nghe em dâu đang ở trong nhà vệ sinh, Tô Trường Vinh thấy tiện nên qua.
Sau khi hai khỏi, bà ngoại Tôn ngẫm nghĩ lời con trai. Nôn ọe suốt... chẳng lẽ là tin vui? Nghĩ đến khả năng , bà tít mắt. sợ đoán sai mất mặt nên bà .
Dưới lầu, Lý Mông vẫn đang gục đầu nôn khan ngừng.
Tôn Thu Phương gõ cửa mãi Lý Mông mới xả nước dội sạch, mở cửa.
Thấy sắc mặt cô nhợt nhạt, bà hỏi: "Em thế?"
Tôn Hải vội chạy đỡ vợ: "Từ lúc đ.á.n.h răng buổi sáng là bắt đầu ."
Lý Mông lắc đầu: "Em cứ thấy chóng mặt, buồn nôn mà nôn gì cả."
Tôn Thu Phương xong, trong lòng mừng thầm, hỏi: "Có tin vui ?"
Nghe chị hỏi, cả hai vợ chồng đều ngẩn , đỏ mặt. Lý Mông lí nhí: "Chắc chị, em mới thấy tháng mấy hôm mà."
Tôn Hải cũng gật đầu xác nhận.
Tôn Thu Phương : "Cái thì hai đứa hiểu ."
Bà định tiếp thì thấy con gái đang lù lù phía , vội xua tay: "Cái con bé , đây gì, mau về ăn cơm học . Chuyện lớn trẻ con ."
Bị đuổi khéo với giọng điệu ghét bỏ, Tô Mẫn thấy quê độ.
Rõ ràng cô lòng xuống xem , thế mà hắt hủi.
Cô bĩu môi: "Thì con về học đây."
Đợi con gái khỏi, Tôn Thu Phương mới kéo em dâu phòng hỏi chuyện, Tôn Hải chặn ở ngoài cửa. Một lúc lâu , bà mới dẫn Lý Mông mặt đỏ bừng .
"Chị, rốt cuộc là ạ?"
"Chưa chắc , hôm nay chị đưa Mông Mông bệnh viện khám xem . Chú đoảng thế chị chẳng trông mong gì ."
"Thế em cũng cùng." Vợ ốm thế , còn tâm trí nào mà buôn bán.
Khi Tôn Thu Phương về nhà, bà ngoại Tôn nôn nóng hỏi ngay xem tin vui .
"Phải viện kiểm tra ạ, con cũng chắc lắm." Nói xong bà dặn chồng hôm nay mở cửa muộn chút.
Chồng , bà ngoại Tôn thắc mắc: "Sao viện, con cũng từng chửa đẻ , ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-184.html.]
"Thì tại vợ chồng nó tình cảm quá, chẳng là kinh nguyệt là động t.h.a.i nữa."
Dù lớn tuổi nhưng chuyện bà cụ cũng đỏ mặt.
Thu dọn qua loa, Tôn Thu Phương đưa em dâu đến khoa sản bệnh viện kiểm tra.
Lát , hai vợ chồng từ phòng khám , đầu cúi thấp, ngượng ngùng gì.
Tôn Thu Phương thở dài: "Tuổi trẻ, cẩn thận hơn. Lần là may mắn đấy, thì... Cái t.h.a.i hơn hai tháng . Hai đứa xem, nguy hiểm ."
"Chị, em ." Tôn Hải tuy ngượng nhưng trong lòng dâng trào niềm vui sướng khôn tả.
Sắp bố , thật quá. Sau cũng con .
Chuyện Lý Mông t.h.a.i coi là hỷ sự thứ hai của hai gia đình chuyện mua nhà.
Bà ngoại Tôn khép miệng cả ngày, chỉ mong cháu mau lớn để bà bế bồng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Nghĩ đến chân mấy tháng nữa là khỏi hẳn, lúc đó thể giúp trông cháu, bà thấy vô cùng mãn nguyện.
Bà giúp nuôi lớn hai đứa con nhà cả, giờ giúp nuôi con nhà thằng út, đời coi như viên mãn.
Nhớ đến con trai cả, bà bắt đầu lo lắng.
Bà tìm cơ hội hỏi Tôn Hải: "Anh cả con lên thành phố , con gặp ?"
"Mẹ , cái huyện cũng nhỏ, dễ gặp thế ."
"Haizz, cứ lo canh cánh trong lòng. Hai vợ chồng nó chân ướt chân ráo lên đây, đèo bòng thêm hai đứa con, chỗ chui chui , bọn trẻ khổ . Người lớn cứ bừa, khổ lây sang cả con trẻ. Rõ là tội nghiệp."
Tôn Hải nhớ cháu. Hai đứa con cả đều do một tay bà chăm bẵm, tình cảm bao năm nay kém gì con đẻ.
Cậu : "Để con tìm thời gian tìm xem , gặp."
"Tính chị dâu con là , bảo lên đây là kiểu gì cũng lên. Anh con cản nổi ."
Thấy thở ngắn than dài, Tôn Hải cũng thấy khó chịu trong lòng. Không chị sống c.h.ế.t .
Lúc , Tôn Binh và Trương Quế Hoa đang lang thang ở khu phố Tây tìm việc .
Hai xin việc, nhưng ngặt nỗi lớn tuổi bằng cấp, hộ khẩu cũng thành phố nên cũng từ chối.