Lúc cô mới ý thức , bạn cùng bàn lâu năm thật sự sẽ trở nữa.
Vào lớp, thầy Ngô thông báo chuyện Tiết Miễn chuyển trường.
Thấy chỗ của Tiết Miễn trống, mấy học sinh giỏi đều nhăm nhe, cuối cùng cô bạn Ngô Hiểu Quyên thứ ba kỳ thi cuối kỳ chuyển xuống đó.
Cả tiết học Tô Mẫn cứ thẫn thờ. Đôi khi sang, thấy gương mặt quen thuộc, cô thấy hụt hẫng trong lòng.
Cho đến khi cả ngày trôi qua vẫn trong tình trạng đó, Tô Mẫn mới , hóa thói quen là một điều đáng sợ đến thế.
Tháng 3, huyện ban hành một chính sách mới. Công nhân viên chức nhà nước tại huyện, nếu mua nhà ở huyện mà đủ tài chính, thể thông qua cơ quan, nộp đơn xin vay vốn ngân hàng. Mỗi tháng trả ngân hàng 20 đồng. Trả dần cho đến khi hết cả gốc lẫn lãi.
Chính sách đời, những mua nhà mà tiền lập tức sôi sục hẳn lên.
Tuy đều chỗ ở, nhưng cả đại gia đình chen chúc trong một căn phòng, xoay cũng đụng , hy vọng thì thấy bình thường. giờ cơ hội ở nhà rộng, ai còn chịu khổ nữa.
Một nhanh nhạy bắt đầu tính toán. Mua một căn hộ, mỗi tháng trả 20 đồng, chỉ cần cho thuê căn nhà cũ là đỡ một phần áp lực trả nợ. Người nhà đều công ăn việc trong nhà máy, mỗi tháng mười đồng chẳng bõ bèn gì.
Tư tưởng một khi lan truyền, càng nhiều cảm thấy mua nhà quả là một việc hời. Không chỉ ở thoải mái, mà căn nhà đó còn là tài sản của riêng .
Nhà tập thể của nhà máy suy cho cùng của , nhỡ ngày nào đó thu hồi thì , cho nên mua một căn nhà riêng vẫn yên tâm hơn.
Đủ lý do tác động, nên văn phòng phụ trách đơn vay vốn của nhà máy ngày nào cũng chật ních mua nhà.
Rất nhanh, những căn nhà đang xây dở trong huyện bán sạch sành sanh.
"Cái cô bạn học của thằng Miễn đúng là thông minh thật. Nói nhiều nhưng câu nào cũng trọng tâm."
Chủ tịch Triệu tủm tỉm uống .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-179.html.]
Tiết Niệm đang đan áo len sô pha, ngẩng đầu liếc chồng: "Hiếm khi thấy ông khen ai đấy."
Chủ tịch Triệu : "Con bé đó quả thực khá, đáng khen ngợi. Đám bạn bè của thằng Miễn chẳng đứa nào bằng ."
"Còn , hôm qua thằng Miễn gọi điện về, nhờ để ý giúp Tô Mẫn, chuyện gì báo ngay cho nó, đường đường là cô ruột mà thành chân tay sai vặt. mà bố cũng lạ thật, thằng Miễn đang ở đây yên , một năm cũng chờ , cứ bắt nó về bằng . Nếu thế thì hồi tống nó sang đây gì."
"Dạo sức khỏe ông , thằng Miễn về bầu bạn cũng là điều nên ." Chủ tịch Triệu trong lòng hiểu rõ đôi chút. Miễn Miễn giờ mười lăm tuổi, lớn tướng , e là ông cụ dù lo xuể cũng yên tâm để cháu đích tôn ở bên ngoài. Thế hệ thứ ba nhà họ Tiết thể để phát triển lệch lạc . Lần Miễn Miễn về, e là nếm mùi khổ luyện .
Tháng Tư, lứa nhà đầu tiên của huyện cuối cùng cũng xây xong.
Nhà Tô Mẫn là nhóm đặt cọc đầu tiên nên cũng giao nhà sớm nhất.
Lần nhà xây theo kiểu một tầng hai hộ, cửa đối diện cửa. Tô Trường Vinh vốn định mua hai căn đối diện . kết quả một tầng thiết kế một căn ba phòng ngủ, một căn hai phòng ngủ. Nên đành chịu, chỉ thể mua một căn tầng hai và một căn tầng ba.
Chọn một ngày trời, cả hai nhà đều nghỉ bán, cùng xem nhà.
"Tốt quá ," Tô Trường Vinh xem xét một lượt từ trong ngoài, với Tôn Hải, "Mai mua ít xi măng vôi vữa về, trát trong ngoài một lượt, sắm đồ đạc xịn về. Từ nay cũng coi là thành phố chính hiệu ."
"Đều là nhờ phúc của con với cái Phương cả." Bà ngoại Tôn cảm thán. Bà đời mãn nguyện , con trai út con dâu thảo hiền, con gái con rể cũng hiếu thuận như .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Trường Vinh : "Sau chú Hải tiền đồ rộng mở lắm, cứ chờ mà hưởng phúc."
Bà ngoại Tôn móm mém: "Giờ cũng đang hưởng phúc , cần gì đợi ."
Vợ chồng Tôn Thu Phương tính toán từ sớm, căn tầng hai để cho Tôn Hải ở, dù bà cụ cũng tiện hơn. Họ ở tầng ba, tầng , quá cao cũng quá thấp.