Trọng Sinh: Cuộc Sống Làm Giàu Tươi Đẹp Những Năm 80 - Chương 172

Cập nhật lúc: 2025-12-24 04:36:23
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Lúc về rốt cuộc xảy chuyện gì?" Chủ tịch Triệu thắc mắc hai cô cháu, nhưng chẳng ai thèm trả lời. Ông ngượng ngùng húp thêm hai thìa canh, thấy Tô Mẫn đang ngoan ngoãn ăn từng miếng nhỏ, bảo: "Ăn nhiều cháu, đừng khách sáo."

 

"Cháu ạ." Tô Mẫn đáp.

 

Chủ tịch Triệu hỏi: "À đúng , nhà cháu chẳng bảo mua nhà , giờ huyện khu chung cư mới đấy, chắc nhà cháu cũng đang định mua nhỉ."

 

"Vâng ạ, ba cháu còn khen chính sách của nhà nước , giờ dân lo chuyện nhà ở nữa."

 

"Ba cháu tuy từ quê lên lập nghiệp nhưng tư tưởng thoáng. Giờ vẫn còn khối tiếc tiền dám mua, cứ khư khư giữ tiền."

 

Thấy chủ tịch Triệu chau mày lo lắng, Tô Mẫn cân nhắc một chút : "Các cụ già nên coi trọng chuyện ăn mặc ở, như trẻ thích hưởng thụ. Quanh nhà cháu cũng nhiều nhà như thế, già cản cho mua, còn trẻ thì ngày đêm mong ngóng."

 

" trẻ tiền." Tiết Miễn nghiêm túc xen .

 

Thấy hai đứa trẻ nghiêm túc bàn chuyện lớn, chủ tịch Triệu cũng thấy thú vị, hỏi: "Tiền trong tay già, trẻ mua nhưng tiền. Nếu các cháu đến tuổi mua nhà, các cháu mua ?"

 

"Đương nhiên ạ." Tô Mẫn gật đầu, "Người trẻ ai chẳng cái nhà t.ử tế để ở. Cháu ở nước ngoài chuộng tiêu trả , nên chuyện ăn mặc ở của họ thoải mái lắm."

 

"Tiêu trả ." Ánh mắt chủ tịch Triệu lộ vẻ tò mò, "Cháu cũng quan tâm chuyện nước ngoài ?"

 

Tô Mẫn sững , đầu óc xoay chuyển thật nhanh bịa lý do: "Chủ nhà cháu thuê hiện tại đang ở nước ngoài, nên cháu cũng để ý. Nghe bên đó thích ứng tiền tương lai để hưởng thụ cuộc sống."

 

"Thế chẳng là nợ nần chồng chất ?" Chủ tịch Triệu nhíu mày.

 

"Cái cháu cũng rõ lắm. cháu nghĩ, nếu trẻ thể dọn ở nhà mới , dùng tiền lương hàng tháng trả dần, chắc chắn sẽ nhiều đồng ý."

 

Kiếp , vay tiền mua nhà trở thành chuyện quá đỗi bình thường.

 

Thậm chí nhiều giàu còn dùng cách để mua nhà, tiền dư đem đầu tư, bao nhiêu năm tiền nhà trả xong mà còn sinh lời từ đầu tư nữa.

 

Chủ tịch Triệu xong lời Tô Mẫn, rơi trầm tư.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-172.html.]

Một lát , ông đột ngột dậy: " phòng việc một lát." Nói xong thẳng một mạch.

 

Tiết Niệm Tô Mẫn : "Không , tính ông thế đấy, nghĩ cái gì là ngay, thì ăn ngon. Mấy cô cháu cứ ăn . Ăn nhiều nhé."

 

Tiết Niệm dùng đũa chung gắp thức ăn cho Tô Mẫn.

 

Người khác chứ bà rõ, chắc chắn cô bé gì đó gợi mở ý tưởng cho lão Triệu, nên ông mới vội vàng phòng việc như thế.

 

Nhớ con bé đến, lão Triệu nảy ý tưởng mới về quy hoạch huyện, giúp lão Triệu giải quyết bài toán khó, Tiết Niệm càng càng ưng cô bé .

 

Giá mà con bé là con gái thì mấy, bớt lo hơn thằng cháu trời đ.á.n.h bao nhiêu.

 

Ăn cơm xong, Tiết Miễn rủ Tô Mẫn dạo phố.

 

Tiết Niệm cháu trai dạo phố thì suýt rớt hàm, thằng nhóc bình thường ru rú trong nhà, nay trời lạnh thế chịu đường.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Rời khỏi nhà họ Triệu, Tô Mẫn cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Nói chuyện với chủ tịch Triệu cô cứ thấy căng thẳng. Dù tự trấn an nhưng vẫn ngăn cảm giác hồi hộp.

 

Đi đường, Tiết Miễn chỉnh khăn quàng cổ của , kéo khăn của Tô Mẫn chặt hơn: "Tô Mẫn, thông minh thế?"

 

"Hả? Thông minh cái gì?"

 

Tô Mẫn ngơ ngác . Cái tên nhất lớp vạn năm khen cô - kẻ nhì vạn năm là thông minh, rốt cuộc là khen là mỉa mai đây.

 

Tiết Miễn đút tay túi: "Những gì với dượng tớ chứng tỏ hiểu nhiều. Hơn nữa chuyện với dượng tớ khéo léo. Khác hẳn với những tớ từng gặp."

 

Tô Mẫn , tim hẫng một nhịp, vội : "Cậu câu con nhà nghèo sớm lo liệu . Các còn mải chơi thì bọn tớ lo toan cho gia đình ."

 

 

 

 

Loading...