Vừa đến nhà chủ tịch huyện, Tô Mẫn trong lòng vẫn thấy ngại.
Ăn sáng xong, bài tập một lúc, đồng hồ hơn 9 giờ, cô mặc chiếc áo bông dáng dài mới mua, quàng khăn len dày sụ, bỏ miếng thịt hun khói cặp sách đến khu tập thể nhà chủ tịch Triệu.
Vừa đến cổng khu tập thể thấy Tiết Miễn đợi.
"Sao đây?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Mẫn dậm chân xoa tay, hà cho ấm.
Tiết Miễn cũng lạnh cóng, bàn tay đỏ ửng. Cậu đưa tay tháo một chiếc găng tay của Tô Mẫn đeo tay , tay nắm lấy cổ tay cô. Cảm nhận ấm, thở dài khoan khoái: "Trong nhà khách, tớ ở trong đó một ."
Tô Mẫn lắc tay mấy cái mà dứt . Ngày đông tháng giá mà áp cái tay lạnh ngắt , thằng nhóc đúng là chẳng thương hoa tiếc ngọc gì cả.
Đến nhà họ Triệu, thấy trong phòng khách, Tô Mẫn hối hận vì hôm nay đến.
Cô thật ngờ, đến nhà chủ tịch huyện mà cũng gặp Tô Văn Văn.
"Biết tại tớ ở trong nhà ? Vừa nãy tớ ở trong đó, con nhỏ đấy cứ quấn lấy tớ mãi, cô tớ còn bảo tớ chuyện với nó. Phiền c.h.ế.t ." Tiết Miễn mặt ghét bỏ. Cậu là tiếp khách thuê, việc gì tiếp chuyện loại đó.
Tiết Niệm đang chuyện với cục trưởng Cao, tiếng động ngoài cửa liền , thấy Tô Mẫn và Tiết Miễn.
Tô Mẫn lễ phép : "Cháu chào cô ạ."
Tiết Niệm dậy: "Tiểu Mẫn đến , bên ngoài lạnh lắm , mau nhà uống chút nước ấm ."
Tô Mẫn gật đầu, đeo cặp sách theo Tiết Miễn nhà.
Tô Văn Văn trong phòng cũng , thấy Tô Mẫn, vẻ mặt ngoan ngoãn ban đầu trong nháy mắt biến thành hằn học. Đợi Tiết Niệm , cô bé lập tức đổi sắc mặt tươi , nhưng vẫn lộ vẻ vui.
Thấy mặt Tô Văn Văn xị xuống, Tiết Niệm hỏi: "Văn Văn thế, vui ?"
Cao Long sang cháu gái ngoại, : "Tính trẻ con mà, đổi lắm. Đây chẳng hai bạn nhỏ đến , Văn Văn chơi cùng các bạn ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-170.html.]
Tiết Niệm : " đấy, lớn chuyện chắc cháu cũng buồn, chơi với Miễn Miễn ."
Tiết Miễn đang định kéo Tô Mẫn về phòng , liền : "Cháu với Tô Mẫn học bài, khác dễ phân tâm lắm."
Tô Văn Văn bĩu môi: "Em cũng thể học cùng chị mà."
Cao Long : " , Văn Văn học cùng lớp với Tiết Miễn , bạn học cùng lớp giao lưu tình cảm."
"Cháu thời gian." Tiết Miễn kéo tay Tô Mẫn lôi tuột phòng .
Tô Mẫn giữ một chút, lấy miếng thịt hun khói trong cặp : "Cô ơi, cháu , bảo cháu mang một ít biếu cô chú nếm thử. Lần nào đến cháu cũng ăn chực uống chực, ngại quá ạ." Cô cố ý đùa cho khí nhẹ nhàng.
Tiết Niệm nhận lấy: "Khách sáo quá mất."
"Thứ đồ quê mùa thế mà cũng đem biếu." Tô Văn Văn lí nhí chê bai.
Phòng khách lớn, câu đó lọt tai . Nụ mặt Tiết Niệm cứng một chút, lập tức tươi trở : "Cô thích món lắm, Tiểu Mẫn, cô cảm ơn cháu nhé."
"Cô đừng khách sáo ạ." Tô Mẫn mỉm .
Tiết Miễn Tô Văn Văn với vẻ kiên nhẫn, kéo thẳng Tô Mẫn phòng.
Tô Mẫn phản kháng, theo , nhưng trộm liếc ông già cạnh Tô Văn Văn. Nếu đoán lầm, đây chính là cha ruột của thím ba Cao Hồng.
Thấy Tiết Miễn nể mặt, Tiết Niệm giận mà chỉ với Cao Long: "Bình thường ở nhà bà nội chiều hư đấy ạ."
Cao Long gật đầu, khuôn mặt nho nhã toát lên vẻ từ ái: "Văn Văn nhà cũng chiều chuộng quen , bà ngoại nó cứ bảo con gái là nuôi như tiểu thư, nên cũng chẳng chịu nổi chút ấm ức nào."
Tiết Niệm , nụ mặt nhạt vài phần. Lời chẳng ám chỉ cháu gái ông chịu nổi thái độ của Miễn Miễn ? Bà còn thèm đến chuyện con bé đó buông lời vô duyên bà hổ đấy. Cũng mang tiếng giáo d.ụ.c mà dạy con cháu chẳng , còn mặt mũi nào mà trách cứ con nhà .