Nghe thế, mặt Tôn Hải đỏ bừng.
Tô Trường Vinh chốt hạ: "Thế quyết định , chuyện thuê nhà để hỏi giúp, thuê nhà thì tổ chức đám cưới cho chú với cô Lý Mông, ở với bọn một thời gian, thư thư sang với các chú."
Bà ngoại Tôn hăng hái: "Lát nữa xem ngày cho hai đứa, xem Tết ngày nào ."
Tối Tô Mẫn học về, bà ngoại chọn ngày, đúng dịp tết Dương lịch.
Ngày thế còn cát lợi hơn cả ngày hoàng đạo.
"Cậu cháu sắp lấy vợ ạ, nhanh thế?"
Tô Mẫn suýt đ.á.n.h rơi cặp sách, trưa về còn thấy động tĩnh gì, chiều chốt cưới, tốc độ tên lửa .
Bà ngoại : "Nhanh gì mà nhanh, con giêng là 28 , ở quê tầm tuổi đấy con cái học tiểu học hết . Kể hồi đó con lên thành phố là đúng đắn quá chứ. Không những đổi đời mà còn kiếm cô vợ thế . Chứ ở quê thì mà ế sưng ế xỉa."
"Cũng tại cháu giỏi giang mà." Tô Mẫn vứt cặp sang một bên, xuống phụ bà gói kẹo cưới, "Thế định tổ chức ở ạ?"
"Đợt bận quá về quê , nên ở đây thôi. Tết về quê mấy mâm báo hỷ ." Nhắc đến chuyện vui, mặt bà ngoại giãn , nếp nhăn cũng như .
Bà nhét một nắm kẹo cặp Tô Mẫn: "Mang ít kẹo , mai lên lớp mời các bạn cùng vui."
Tô Mẫn nhẩm tính sĩ lớp, bốc thêm nắm nữa: "Bà ngoại định khao cả làng cả tổng đấy ạ."
Dạo Tô Trường Vinh bận chạy đôn chạy đáo lo sửa sang cửa hàng mới nên tiện thể tìm nhà giúp Tôn Hải luôn.
Tìm nát cả nửa cái huyện thành mà chỗ nào ưng ý.
Nghĩ em vợ đang chờ nhà để cưới vợ, ông cũng sốt ruột. Không tìm nhà mà lỡ dở đám cưới thì vợ ông cằn nhằn cho điếc tai. Mẹ vợ tuy gì nhưng trót nhận lời , thì còn mặt mũi nào bà cụ.
Về đến cửa hàng mới, thợ đang thi công.
Mời cai thầu điếu thuốc, ông cai hỏi: "Ông chủ Tô nay đến muộn thế, hôm sớm lắm mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-159.html.]
Tô Trường Vinh rít thuốc, mặt rầu rĩ: "Đừng nhắc nữa, giờ thuê nhà ở thành phố khó thật đấy, em vợ thuê cái nhà để cưới vợ, tìm đỏ mắt mà chả thấy căn nào hồn, chẳng lẽ thuê cái lán cho chúng nó ở."
"Thuê nhà , thuê rộng bao nhiêu?"
"Vợ chồng son ở thì cần một gian là ."
Cai thầu nhả khói thuốc, thủng thẳng : "Nếu ông thuê thật thì hỏi giúp cho."
Tô Trường Vinh mừng như bắt vàng: "Ông chỗ nào ?"
"Cũng chắc , nhưng hai ông bà thông gia là công nhân, con cái ở riêng hết, phân nhà . Hai ông bà định cho thuê căn hộ tập thể đang ở để kiếm thêm chút đỉnh. Chẳng huyện sắp bán nhà , ai cũng đang thiếu tiền cả."
"Ôi chao, nếu thuê cho thì quá. Hôm nào mời ông nhậu một bữa, em mở quán cơm, tay nghề lắm."
Thấy Tô Trường Vinh nhiệt tình như , ông cai thầu vốn chỉ định chơi chơi giờ cũng coi là việc nghiêm túc. Nghĩ bụng về bảo vợ hỏi xem, nếu cho thuê thật thì chốt luôn.
Hôm ông cai báo tin là thuê , nhưng vì là nhà tập thể của nhà máy nên giá rẻ. Phải hai mươi đồng một tháng.
Biết , cho thuê để kiếm tiền mua nhà mà.
Tô Trường Vinh là hét giá, nhưng em vợ đang cần gấp, đợi nữa. Hơn nữa thuê cũng chỉ tạm thời thôi, sang năm ông mua hai căn hộ thì em vợ sẽ chuyển sang đó. Thế là ông hẹn cai thầu chiều xem nhà, tiện thể qua quán Tôn Hải chầu rượu.
Trưa Tô Trường Vinh sang tìm Tôn Hải báo tin.
Nghe tin tìm nhà, Tôn Hải mừng rơn. Mấy hôm nay với Lý Mông bàn bạc xong xuôi, tết Dương lịch cưới, nếu nhà thì chẳng lẽ cưới xong ở nhờ nhà chị gái, bất tiện lắm.
Nghe giá thuê nhà, thấy vấn đề gì, chỉ lấn cấn mỗi chỗ nhà một phòng ngủ. "Có mỗi một phòng thì sang ở ạ?"
"Chuyện thì khỏi lo. Nhà ở tầng hai, chân cẳng thế leo trèo , cứ để ở bên nhà chị, ngày thường trông cửa hàng với chị cho vui. Nhà chị rộng rãi, ở thoải mái."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Anh rể, chuyện nhà cửa may mà ." Tôn Hải cảm kích vô cùng. Anh luôn ghi nhớ ân tình , từ lúc chân ướt chân ráo lên thành phố đến khi lập nghiệp, đều nhờ chị giúp đỡ mới ngày hôm nay.