Trọng Sinh: Cuộc Sống Làm Giàu Tươi Đẹp Những Năm 80 - Chương 142

Cập nhật lúc: 2025-12-24 04:04:36
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngày hôm , Tôn Thu Phương ở nhà trông quán, Tô Trường Vinh tìm mặt bằng mới.

 

Lúc Tô Trường Vinh khỏi cửa, Tô Tam Căn cũng đang xe khách lên huyện.

 

Ông chau mày, nếp nhăn trán càng hằn sâu hơn.

 

Dạo tình hình ở nhà lắm, Trường Phú thất nghiệp, nợ nần chồng chất. Bảo nó lên thành phố nhờ cả giúp đỡ, chẳng thế nào mà việc thành, còn mang một bụng tức trở về. Tuy Trường Phú và Ngọc Lan kể Trường Vinh đủ điều, nhưng trong lòng ông vẫn bán tín bán nghi.

 

Đều là con ông đẻ , bảo ông hiểu tính nết chúng nó là dối. Trường Phú khéo mồm khéo miệng, lanh lợi hơn. Còn Trường Vinh thì thật thà, chất phác. Trước đây ông thương con cả, nhưng ngặt nỗi nhà chỉ mỗi thằng Xán Xán là cháu đích tôn, vì cái nhà họ Tô ông đành thiên vị. Chỉ ngờ thằng cả phất lên nhanh thế, giờ cả nhà trông cậy nó.

 

Tô Tam Căn nghĩ, giá mà nhà thằng cả đẻ con trai thì mấy. Thế thì ông cũng chẳng cần thiên vị gì.

 

ông cũng thừa chuyện đó là thể. Thế nên giờ vẫn giúp nhà thằng hai qua cơn hoạn nạn , nếu cuộc sống về , để chê cho.

 

Tô Trường Vinh tìm cả buổi sáng, cuối cùng cũng ưng ý hai chỗ.

 

Vị trí còn sầm uất hơn chỗ hiện tại, gần khu nhà ở của công nhân, qua đông đúc.

 

Tất nhiên, tiền thuê cũng đắt hơn.

 

Hai vợ chồng tự tính toán sổ sách, xem một ngày kiếm bao nhiêu, trừ chi phí và tiền nhà thì còn bao nhiêu. Tóm cứ lãi là .

 

"Thực vẫn cái nhà của riêng . Nhà thuê đến mấy cũng là của ." Tính toán xong xuôi, Tôn Thu Phương cảm thán.

 

Tô Trường Vinh cũng đau đáu chuyện mua nhà. Ông vợ nghĩ nhiều, mở rộng ăn, an cư lạc nghiệp.

 

"Tiền nhà thực cũng đủ đấy, mua nhà mở cửa hàng đều . Chỉ là tìm chỗ ưng ý. Bà chẳng hỏi đấy thôi, quanh đây bán . Giờ nhà nào cũng chật chội, lấy thừa mà bán. Bảo ngoại ô mua thì buôn bán kiểu gì? À đúng , còn tính mua cái xe ba bánh. Để giữa hai cửa hàng cho tiện, còn chở hàng nữa."

 

Tính tính , cái gì cũng cần tiền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-142.html.]

 

Tôn Thu Phương gạt : "Mua xe đáng bao nhiêu tiền." Giờ trong nhà mấy vạn tiền tiết kiệm, bà chẳng dám khoe khoang với ai, chỉ dám mừng thầm trong bụng. Mấy vạn đồng thời buổi ở thành phố là cả một gia tài lớn.

 

Bà chỉ mong cái nhà của riêng . đúng như chồng , thể dọn ngoại ô ở , buôn bán con cái học hành đều bất tiện.

 

Trưa Tô Mẫn học về, hỏi bố chuyện cửa hàng.

 

Tô Trường Vinh kể tình hình hỏi: "Con khéo lo chuyện bao đồng, học hành thế nào , sắp thi giữa kỳ ?"

 

Tô Mẫn tự tin: "Thành tích của con bố còn lo ạ, ít nhất cũng trong top 3."

 

Tôn Thu Phương trêu: "Lại chẳng là 'vạn năm lão nhị' ?"

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Tô Mẫn trêu nào mang bảng điểm về cũng xếp thứ hai. Cô bĩu môi: "Cái ghế 'vạn năm lão nhị' khối còn chẳng đấy ạ." Cô nỗ lực lắm . Người chơi cô học, học cô học gấp đôi. Chỉ môn Toán là kém Tiết Miễn một chút. Biết , Toán học như các môn khác cứ học thuộc là xong, đề bài đổi một chút là cô chịu c.h.ế.t.

 

Tôn Thu Phương thấy con gái phục, véo mũi cô : "Được , đùa tí mà con nghiêm túc thế. Thứ hai là giỏi lắm , bố con gặp ai chẳng khoe con gái nhì lớp, giờ hàng xóm láng giềng ai mà chẳng ."

 

Tô Trường Vinh vênh mặt: " sự thật chứ bịa , chuyện thì để chứ."

 

"Trường Vinh."

 

Ngoài cửa tiếng gọi.

 

Tô Trường Vinh tiếng giật tưởng nhầm. Quay , quả nhiên thấy bố đang ở cửa, bên cạnh là chú ba Tô Trường Quý.

 

Tô Tam Căn dù cũng khôn khéo hơn Tô Trường Phú, cô thế cô khó chuyện nên lên thành phố là tìm ngay Tô Trường Quý, đợi chú ba tan thì dẫn sang đây.

 

 

 

 

Loading...