Ký túc xá nữ , đành bếp đợi, định lát nữa Lưu Lệ sẽ tìm cơ hội chuyện.
Mãi đến giờ chiều, Lưu Lệ mới . Đi cùng còn mấy đồng nghiệp nữ.
Tôn Hải hiệu bằng mắt, cô lắc đầu việc cùng .
Nhìn Lưu Lệ xa, Tôn Hải hụt hẫng và lo lắng. Rốt cuộc Lệ Lệ mà khác thường thế ?
"Lưu Lệ, nãy Tôn Hải gọi em ?" Một cô bé mũm mĩm thì thầm.
Chuyện tình cảm của hai cả quán đều . Ban đầu ai cũng ngạc nhiên, nhưng thấy họ hợp , Tôn Hải chín chắn, chăm sóc, nên đều khen Lưu Lệ chọn , ham hư vinh. Cũng bảo Tôn Hải đỏ vớ cô em xinh tươi. mấy hôm nay khí giữa hai là lạ, ai cũng nhận . Đặc biệt nãy Tôn Hải gọi mà Lưu Lệ bơ , quá kỳ quái.
"Không gì , đến giờ , lo việc chứ." Lưu Lệ trả lời qua loa, trong lòng hoảng loạn vô cùng.
Cả buổi sáng nay cô cứ nghĩ mãi về sự hồ đồ của đêm qua.
Hôm qua đến nhà Cao Kiến Phong, căn nhà từng ở, những lời hứa hẹn về tương lai tươi sáng, cô giữ , ở qua đêm.
sáng nay bước khỏi đó, cô thấy hối hận.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tôn Hải với cô, cô . Cô cũng thật lòng thích . Tuy nghèo nhưng chịu khó hơn , chiều chuộng cô, điều Cao Kiến Phong chắc chắn .
chuyện , hối hận cũng vô ích, cô dám đối mặt với Tôn Hải. Giờ chỉ trốn lúc nào lúc , đợi thời gian trôi qua, lẽ chuyện sẽ .
Vì Lưu Lệ cố tình tránh mặt nên cả ngày Tôn Hải gặp cô. Khó khăn lắm mới đợi đến giờ tan , về sớm hơn ngày, nhưng đến sảnh thì Lưu Lệ về ký túc xá mất .
Bước khỏi cửa, ánh đèn đường leo lét, lòng Tôn Hải nặng trĩu. Dường như điều gì đó thực sự đang đổi.
"Cậu về ạ."
Tôn Hải về đến nhà, Tô Mẫn dậy khỏi bàn học. Hôm nay cô chẳng tâm trạng bài, cũng ngủ sớm, chỉ đợi về. Cô học đòi cái thói dối thiện ý bao che gì đó . Nếu Lưu Lệ thật lòng với , thì xứng đáng ở bên cả đời.
"Mẫn Tử, cháu ngủ ." Tôn Hải mệt mỏi xoa mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-124.html.]
Tôn Thu Phương cầm quạt nan từ trong buồng , bảo: "Bảo nó ngủ mà nó cứ nhất quyết đợi về. Giờ nó chẳng chị , chỉ lời thôi."
Tô Mẫn kéo tay Tôn Hải: "Cậu, đây, cháu chuyện với ." Rồi bảo : "Mẹ đừng ghen tị nhé, con gái lớn bí mật riêng chứ."
Tôn Thu Phương phe phẩy quạt : "Được , hai cháu cứ tâm sự ." Nói xong bà buồng.
Vào phòng Tôn Hải, Tô Mẫn đóng cửa , nghiêm túc : "Cậu, thật cho cháu , với Lưu Lệ chia tay ?"
Tôn Hải tưởng cô hỏi chuyện ăn, ngờ là chuyện , nhất thời phản ứng kịp, nhíu mày: "Chia tay cái gì, bọn vẫn bình thường mà."
Nghe câu trả lời, Tô Mẫn khẳng định đang lừa dối .
Cô hít sâu một , thận trọng : "Cậu ơi, cháu chuyện , nhưng hứa với cháu là đau lòng nhé."
"Mẫn Tử, cháu gì mà thần bí thế."
"Cậu." Tô Mẫn mím môi, căng thẳng , "Sáng nay cháu ở khu công nghiệp, thấy Lưu Lệ cùng một đàn ông hơn ba mươi tuổi từ trong khu nhà máy . Cháu họ chuyện sắp kết hôn."
Lời dứt, Tôn Hải lùi một bước, mặt cắt còn giọt máu.
"Mẫn Tử, khi nào cháu nhầm ?" Tuy hỏi nhưng trong lòng Tôn Hải bắt đầu tin. Nếu là đây sẽ tin, nhưng sáng nay Lý Mông , cộng với thái độ cả ngày nay của Lưu Lệ, tin cũng khó.
Tô Mẫn sợ tin, vội : "Cậu ơi, cháu cùng gặp Lưu Lệ mà, trí nhớ cháu lắm, Lưu Lệ xinh thế cháu quên cũng khó."
Tôn Hải nắm chặt tay.
Tô Mẫn chắc chắn sẽ đau lòng. Khó khăn lắm mới gặp thích, ban đầu cũng tỏ thích . Không ngờ yêu thương thật lòng phản bội .
"Cậu, cháu cho để tổn thương. Cháu chỉ lừa gạt. Cậu thể vì chuyện mà gục ngã ."