Trọng Sinh: Cuộc Sống Làm Giàu Tươi Đẹp Những Năm 80 - Chương 109

Cập nhật lúc: 2025-12-24 00:55:22
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

" nhỏ cũng cần bà giúp mà, bà ơi, bà ở đây sướng hơn nhiều."

 

Tô Mẫn bà ngoại về quê. Trong hai bên nội ngoại, chỉ bà ngoại là thương cô nhất. Kiếp khi nhỏ mất, bà ngoại mù cả mắt, sống khổ sở mấy năm cũng theo .

 

Kiếp , cô mất những yêu thương nữa.

 

"Chờ hai năm nữa, cái Yến thằng Cường học xong cấp hai, bà sẽ lên giúp con. Giờ nó vợ con gì, bà mà lên đây ở thì bên nhà bác cả con dị nghị."

 

Không giúp con trai gia đình đề huề, theo thằng út độc , nó cũng ngược đời.

 

Tô Mẫn già thường cố chấp, quyết định khó đổi, nhất là lời trẻ con thì họ chỉ coi là chơi, để tai. Cô thấy thất vọng.

 

Sao nhỏ vẫn lấy vợ nhỉ, tính 27 . Ở quê tầm tuổi con cái mua nước mắm chứ.

 

Nghĩ đến cái chân của , Tô Mẫn thở dài.

 

Bữa trưa Tôn Thu Phương thịnh soạn, mang cơm cửa hàng cho chồng xong, cả nhà quây quần bên mâm cơm nóng hổi.

 

"Nay cái Mẫn đưa dạo, khu đấy. Hồi đó các con quyết tâm là đúng, thì giờ thế ." Hồi con gái con rể đòi , bà ngoài miệng đồng ý nhưng trong lòng lo sốt vó, nghĩ là cùng đường mới bỏ xứ mà . Không ngờ thành công rực rỡ.

 

Tôn Thu Phương gắp đầy bát thịt cho : "Mẹ thấy thích thì ở chơi lâu lâu chút. Dạo con cửa hàng nữa, để nhà con trông, con đưa chơi khắp nơi. Tiện thể xem thằng Hải buôn bán thế nào."

 

Nghe nhắc đến chuyện ăn của Tôn Hải, bà ngoại mới hỏi: " , con buôn bán ở , lúc cho cùng, tranh thủ lúc ở đây phụ con một tay."

 

Tôn Hải đáp: "Con bán ở trung tâm thành phố, chỗ đó đông vui lắm ạ."

 

Bà ngoại : "Thế thì , để xem ." Lần lên phố cốt yếu là xem con cái sống thế nào. Con gái thì vẻ yên tâm , còn thằng út .

 

Chiều Tôn Hải chợ mua nguyên liệu, Tôn Thu Phương nghỉ bán, đưa bà ngoại và Tô Mẫn trung tâm thương mại, định mua cho bà hai bộ quần áo mới. Giờ kinh tế khá giả, chuyện hiếu kính cha thể tiết kiệm .

 

Tết nhất trung tâm thương mại đông nghịt , nhất là thanh niên. Ai cũng diện đồ mới, ăn đồ ngon.

 

Bà ngoại đầu thấy cảnh tượng , mắt chớp.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-109.html.]

khi Tôn Thu Phương kéo bà cửa hàng thử đồ, bà nhất quyết từ chối. Mãi đến khi Tô Mẫn và con gái thuyết phục gãy lưỡi bà mới chịu mua một cái.

 

"Mẹ già , mặc cho ai ngắm mà tốn kém. Có tiền cũng tiêu hoang, tính toán kỹ lưỡng mới tích cóp ."

 

thử áo giáo huấn con gái.

 

Mắt Tôn Thu Phương ầng ậc nước, lén lau. "Mẹ cả đời mặc áo mới, nghèo thì thôi, giờ con điều kiện còn tiết kiệm gì. Con nghèo đến thì chút tiền vẫn lo ."

 

Tô Mẫn chỉnh áo cho bà, thấy bà mặc đồ mới trông sang hẳn , : "Bà ngoại ơi, bà mặc cái trẻ mười tuổi đấy ạ."

 

"Trẻ thật hả con?" Bà ngoại vuốt tóc gương.

 

Tôn Thu Phương bước tới : "Trẻ thật mà , lấy cái ạ."

 

Bà ngoại sờ sờ vạt áo, thấy đó thêu hoa, thì thầm: "Chắc đắt lắm nhỉ."

 

"Không đắt , rẻ bèo mà. Mẹ đừng lo." Tôn Thu Phương vội theo nhân viên quầy thanh toán.

 

Bà ngoại xót tiền: "Mẫn Tử, bảo con đổi cái rẻ hơn , áo bà mặc quen."

 

Tô Mẫn xoa đầu: "Bà ơi, lý do thuyết phục , ai cũng thấy bà mặc mà."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Bà ngoại đành mím môi .

 

Mua quần áo xong, Tôn Thu Phương đưa bà mua giày. Nếu bà ngoại sống c.h.ế.t lôi thì Tôn Thu Phương còn định mua cả trang sức nữa.

 

"Thôi đừng mua nữa. Quần áo giày dép là đủ , lên một chuyến mà tốn của con bao nhiêu tiền, chẳng dám lên nữa ."

 

Tôn Thu Phương : "Mẹ khổ cả đời , vợ chồng con khó khăn còn nhờ giúp đỡ. Giờ con khả năng, tiêu tiền cho con thấy vui lắm."

 

Bà ngoại vỗ tay con gái: "Mẹ tấm lòng của con là , tiêu tiền đáng cũng vui . Giữ mà lo cho gia đình."

 

 

 

 

Loading...