"Anh ăn , lát nữa về thành phố luôn. Tết nhất mỗi ngày một chuyến xe, lát nữa là chạy ."
Tô Lan ngạc nhiên: "Anh ở đón giao thừa ?"
Tô Trường Vinh lắc đầu: "Chị dâu cô còn trông cửa hàng phố, với Mẫn T.ử về đón Tết cùng chị ."
Tuy ông nhưng vẻ mặt bất đắc dĩ của , Tô Lan thừa là do nhà gây khó dễ.
Không ai khác, chỉ riêng bà ruột của cô thôi cũng đủ lành gì.
Hai em trò chuyện một lúc, Tô Lan nhắc chuyện giêng xây nhà, mời cả về uống rượu mừng.
"Xây nhà là , tiền nong đủ , cần giúp gì ?"
Lý Cường : "Vợ chồng em cũng tích cóp, em trong đội xây dựng nên tiền công thợ thuyền cũng đỡ, thứ cả. Chỉ Lan cứ tiếc tiền, sợ thu nhập mà tiêu hết tiền tiết kiệm. Em bảo bước nào tính bước , nhà già trẻ, ở chỗ rộng rãi. Với sang năm thêm nhân khẩu, nhà cửa đàng hoàng."
Nghe câu cuối, Tô Trường Vinh sững , về phía em gái.
"Lan tin vui ?"
"Vâng ạ." Lý Cường xoa đầu . "Nhà đang thiếu cô công chúa, mong sinh con gái cho đủ nếp đủ tẻ với thằng Hạo."
Tô Trường Vinh mừng rỡ: "Thế thì quá, chừng nào sinh nhớ báo một tiếng, chị về thăm."
"Chắc chắn ạ." Tô Lan gật đầu. Cô cũng mong sinh con gái, để bù đắp cho con cuộc sống , chịu khổ như đời .
Tô Mẫn bên cạnh cảnh bố và cô út hòa thuận, trong lòng thấy ấm áp lạ thường.
Kiếp , thứ đều khác, đều đang chuyển biến theo hướng .
Vì bắt xe nên Tô Trường Vinh ở lâu. Trước khi ông dặn dò em rể khó khăn gì cứ mở lời, cả ông chắc chắn sẽ giúp.
Lý Cường mỉm gật đầu trịnh trọng. Lời của vợ dù là khách sáo thật lòng thì tấm lòng là quý hóa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-cuoc-song-lam-giau-tuoi-dep-nhung-nam-80/chuong-106.html.]
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Rời nhà Tô Lan, Tô Trường Vinh nhà Tô Trường Phú chào một tiếng để về thành phố.
bước nhà, sắc mặt đều tệ, đặc biệt là Cao Hồng, đôi mắt trừng trừng Tô Mẫn đầy hằn học.
Tô Trường Vinh thấy , nhíu mày hỏi: "Có chuyện gì thế?"
"Chuyện gì ? Anh hỏi con gái rượu của xem nó cái gì!" Tô Trường Quý cũng trừng mắt Tô Mẫn, "Mẫn Tử, cháu thật , hôm nay cháu lên tầng ?"
Tô Mẫn gật đầu. Vừa nãy cô đúng là lên tầng ngó nghiêng chút.
"Cháu thừa nhận là . Vậy cháu xem, cháu lục ví của thím ba, lấy trộm 20 đồng ?"
"Bố, đừng hỏi nữa, con thấy hết , nó từ phòng để đồ của nhà mà." Tô Văn Văn quả quyết buộc tội.
Lúc Tô Mẫn mới hiểu đầu đuôi câu chuyện, hóa cả nhà đang nghi cô ăn trộm tiền của Cao Hồng. Cô Tô Văn Văn: " lên tầng, nhưng chỉ ban công ngắm cảnh thị trấn, hề phòng. hỏi ngược cô, cô thấy phòng lúc nào?"
Tô Văn Văn sững một chút, già mồm: "Mày đừng chối, tao thấy mày phòng lấy. Lén lút la liếm, ngay mày là đồ ăn cắp. Cái loại nhặt rác thì gì. Chắc chắn mày thấy ví của tao thò tay lấy tiền."
Bà cụ Tô cũng thêm dầu lửa: "Biết ngay nó thứ lành gì, tí tuổi đầu học điều , ăn trộm ăn cắp, mau đưa tiền đây. Không tao đ.á.n.h gãy chân." Bà vớ ngay cái chổi lông gà.
"Mẹ, vu oan giá họa cho con cháu thế? Mẫn T.ử là thế nào con bố nó con rõ nhất. Con con bao giờ ăn trộm." Tô Trường Vinh phẫn nộ bênh vực con.
Bà cụ Tô gân cổ: "Thế tiền của cái Hồng nó mọc cánh bay mất ? Mau nôn đây."
Cao Hồng vẻ mặt khinh bỉ: "Dân nhà quê thì lấy đạo đức, ngay loại t.ử tế mà." Bà vẫn ghi hận vụ con gái Tô Mẫn bắt nạt , tóm thóp, dạy dỗ cho một trận da trò.
Tô Trường Vinh định mở miệng thì Tô Mẫn kéo . Cô sắc mặt , bật . Chuyện rõ ràng do Tô Văn Văn vu oan, nhưng hiển nhiên chẳng ai tin cô cả.
Cô nhạt: "Lấy ? Được, để cháu cho xem." Cô rút từ túi trong áo khoác một chiếc ví nhỏ, mở , bên trong lộ xấp tiền giấy, ước chừng hơn hai trăm đồng.