Những kiến thức nhập môn y thuật đối với một "tay mơ" như Cảnh Vân Chiêu đều chút khó khăn. Cũng may là những thứ đó khắc sâu não cô, hễ chỗ nào hiểu, chỉ cần suy nghĩ một chút là trong đầu tự động hiện lời giải thích cặn kẽ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Bên ngoài trôi qua một ngày một đêm, nhưng trong gian là năm ngày. Cảnh Vân Chiêu cảm thấy khi hấp thu Nạp Linh Ngọc, khả năng tư duy và lý giải của hơn nhiều, nhờ đó mà tốc độ tiến bộ cũng thần tốc, đối với một d.ư.ợ.c liệu đơn giản còn mù tịt nữa.
Thứ Hai, ngày trở trường học.
Cảnh Vân Chiêu và hai chị em nhà họ Kiều học cùng một trường, đây là ngôi trường nhất nhì trong cả huyện Hoa Ninh.
Ở cái thị trấn Ninh Hương mà Cảnh Vân Chiêu sinh sống, học sinh dựa thực lực để thi đỗ ngôi trường ít đến đáng thương. Cảnh Vân Chiêu đỗ với điểm cao, chỉ miễn bộ học phí mà còn nhận một khoản học bổng hậu hĩnh, tên tuổi cũng coi như vô cùng vang dội.
Từ thị trấn lên huyện mất hơn một giờ xe. Suốt dọc đường Cảnh Vân Chiêu đều đeo khẩu trang, mái tóc dài chút rối bời.
Quần áo cô mãi mãi là đồ cũ mà Kiều Hồng Diệp thải , cô chẳng cần tốn công ngụy trang thêm gì.
Vừa bước trường chỉ trỏ bàn tán.
Chỉ là Cảnh Vân Chiêu hiểu rõ, phản ứng của đám vì bộ dạng hiện tại của cô, mà là vì sự thật cô ở cùng đám lưu manh buổi tối hai ngày .
"Cảnh Vân Chiêu! Cô giáo bảo đến văn phòng gặp cô khi bài kiểm tra đấy!" Vừa lớp, lên tiếng trào phúng.
Cảnh Vân Chiêu sớm đoán chuyện . Kiếp vì tiêu chảy, đó Diệp Cầm qua đời khiến cô buộc nghỉ học, dẫn đến việc trở thành vết nhơ bao giờ gột rửa , cô cũng bất kỳ cơ hội nào để giải thích.
Thực tế, giáo viên chủ nhiệm khá quan tâm đến cô, vẫn luôn tin cô là loại như . Chỉ tiếc là khi cô nghỉ học, lúc giáo viên đến nhà khuyên giải thì những lời đồn đại trong thị trấn quá nhiều, khiến thể tin.
Cảnh Vân Chiêu dừng , thẳng. Phía lưng, lập tức vang lên những tiếng châm chọc mỉa mai của các bạn học.
"Xì, giả vờ thanh cao! Các thấy , hôm thứ Sáu mấy tên côn đồ đó với nó mật thế nào! Hơn nữa tớ còn bình thường nó cũng nhờ vả đám côn đồ đó bắt nạt em gái đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-co-khong-gian-nu-than-y-duoc-sung-ai-tan-troi/chuong-9-ganh-nang.html.]
"Không là hai chị em ? Chắc chuyện đó ..."
"Cậu cái gì, Cảnh Vân Chiêu là cục nợ mà nó mang theo khi tái giá, cùng một bố ! Hơn nữa xem nó chút nào dáng chị ? Lần nào thi cử cũng cứ bỏ xa Kiều Hồng Diệp cả vạn dặm mới hả ! Chưa thấy ai mặt dày vô sỉ hơn nó..."
...
Những lời như cô ít, Cảnh Vân Chiêu chỉ coi như điếc.
Hôm nay là kỳ thi tháng, trong văn phòng chất đầy sách vở của học sinh, các thầy cô giáo cũng đều yên lặng.
Cảnh Vân Chiêu bước cửa, mấy giáo viên lén cô.
Cảnh Vân Chiêu học lớp chọn 1, chủ nhiệm lớp là một cô giáo trẻ họ Kim. Cô giáo đeo kính, tóc cắt ngắn gọn gàng, tuổi đời lớn lắm, chỉ tầm 28, 29 tuổi.
Vừa thấy Cảnh Vân Chiêu, cô giáo Kim cũng lộ vẻ mặt phức tạp, đẩy gọng kính, vẫy vẫy tay hiệu cho cô gần.
"Thưa cô Kim." Cảnh Vân Chiêu lễ phép chào.
Cô giáo Kim thở dài: "Cảnh Vân Chiêu, em cô tìm em vì chuyện gì ?"
"Em đại khái thể đoán , nhưng thưa cô, em cũng chuyện tìm cô ạ." Cảnh Vân Chiêu , tháo chiếc khẩu trang mặt xuống.
Chỉ thấy nửa khuôn mặt cô vẫn còn sưng đỏ, là ngay do đ.á.n.h.
Cô giáo Kim giật thảng thốt: "Mặt em thế !?"
Một học sinh ngoan hiền đ.á.n.h nông nỗi ? Ai ? Chuyện thật quá quắt!