Cô học võ lâu nên tinh thông, trong lúc giằng co với bọn chúng cũng lôi kéo nhiều , chỉ là may mắn thương nặng mà thôi.
Cho nên lúc đó chỉ thiếu chút nữa là xuống đất chính là cô.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Với tính cách của đám Lữ Giai, nếu cô ngã xuống dậy nổi, thứ đón chờ cô tuyệt đối xe cứu thương, mà là vứt bỏ mặc xác ở đó.
Bên ngoài trời bắt đầu mưa, tuy lớn nhưng đủ để xóa sạch nhiều dấu vết. Đến lúc đó dù cô mất m.á.u c.h.ế.t trong đêm mưa lạnh lẽo cũng chẳng ai là ai .
Vì khi đối phương tay tàn độc, cô lường tình cảnh hiện tại.
Lúc , so với lời của gã cả, lời của Cảnh Vân Chiêu rõ ràng hợp lý hơn một chút. Hơn nữa tuy mấy gã thương tích đầy , nhưng mặt Cảnh Vân Chiêu cũng vết xước, cánh tay cũng thương.
Bốn gã đàn ông vây đ.á.n.h một cô gái, thế nào cũng giống cô gái là gây sự.
"Cái đồ hổ thất đức ! Cháu tao sống c.h.ế.t rõ mà mày còn dám những lời đó, bố mày dạy mày cách ! Mày bảo mày đ.á.n.h, thế thì còn ai đây nữa? Chẳng lẽ con trai tao tự đ.á.n.h em nó ! Chú cảnh sát, con trai và mấy đứa cháu quan hệ lúc nào cũng , thiết hơn cả em ruột thịt chứ!" Người phụ nữ gân cổ lên gào thét.
Hay cho câu " thiết hơn cả em ruột thịt", thời khắc mấu chốt, ngăn cản cho báo cảnh sát chính là con trai bà .
Nếu trì hoãn một lúc lâu như , thương tình trạng nghiêm trọng như bây giờ!
Lời vô tình nhưng đầy lý lẽ của bà khiến gã cả mặt cắt còn giọt m.á.u, mấy gã còn thì co rúm , là bộ dạng của kẻ dọa sợ.
"Cảnh sát! Cháu gái sẽ chủ động gây sự !" Bà dứt lời thì giọng của Cam Tùng Bách vang lên từ phía .
Cảnh Vân Chiêu thấy giọng ông, trong lòng trào dâng xúc động, kìm lòng ơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-co-khong-gian-nu-than-y-duoc-sung-ai-tan-troi/chuong-47-than-thiet-hon-ca-anh-em-ruot.html.]
Tuy nhận ông ông nội nuôi, nhưng rốt cuộc cô và Cam Tùng Bách cũng chỉ mới gặp vài , từng tìm hiểu sâu về .
cô đồn cảnh sát hai . Lần đầu tiên Cam Tùng Bách ngần ngại giúp đỡ cô. Còn , dù là tội cố ý gây thương tích, thậm chí thể thành tội g.i.ế.c , ông vẫn tin tưởng cô. Thái độ , e rằng ngay cả ông nội ruột cũng chắc .
Cảnh Vân Chiêu cảm thán trong lòng, và Cam Tùng Bách cũng .
Ông thật lòng yêu quý cô bé y thuật , nếu ông cũng sẽ hết đến khác mặt giúp đỡ.
Cô bé mới mười lăm tuổi, mà trong thời gian ngắn ngủi nơi đến hai . Tuổi còn nhỏ chịu bao nhiêu oan ức nghi ngờ, sống thế nào đây!
Cô bé cha , ông là ông nội nuôi nếu giúp đỡ một chút thì cuộc sống của con bé chẳng càng khó khăn hơn ?
"Ông nội." Cảnh Vân Chiêu dậy, đối diện với ông lão, trong lòng cảm kích, hốc mắt cay cay.
"Cháu gái, ông cháu chịu oan ức. Yên tâm , chỉ cần cháu trong sạch, ai cũng gì cháu !" Cam Tùng Bách lập tức an ủi.
"Nó mà oan ức cái gì? Ông xem nó đ.á.n.h con cháu chúng nông nỗi nào kìa! Nếu chỉ đ.á.n.h vài cái thì thôi, đằng một đứa đang viện thập t.ử nhất sinh đấy!" Người phụ nữ chanh chua lải nhải.
"Cháu gái, cho ông xem, rốt cuộc là chuyện gì xảy ?" Cam Tùng Bách trong lòng cũng giật , nhưng vẫn trấn tĩnh hỏi Cảnh Vân Chiêu.
Cảnh Vân Chiêu thêm mắm dặm muối, chỉ kể đúng sự thật việc cô gặp mấy đường như thế nào.
Trí nhớ cô , nên từ đầu đến cuối sót một câu nào, đối phương gì gì, cô đều kể rành rọt giấu giếm nửa lời.