Ông lão , biểu cảm trở nên nôn nóng: "Họ Cảnh? Bố cháu tên là gì? Mẹ cháu ? Trong nhà còn những ai?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cảnh Vân Chiêu càng cảm thấy kỳ lạ hơn.
"Xin ông, cháu là trẻ mồ côi, trong nhà chỉ một cháu." Cảnh Vân Chiêu trả lời.
Diệp Cầm c.h.ế.t, cô cũng cắt đứt quan hệ với nhà họ Kiều. Cha ruột tung tích, càng sống c.h.ế.t , là trẻ mồ côi cũng quá đáng.
Nghe xong, đôi mày ông lão nhíu c.h.ặ.t . Ông đưa tay kéo Cảnh Vân Chiêu trở sân: "Vậy cháu là địa phương ? Có quen phụ nữ nào họ Từ ? Khoảng tầm 40 tuổi..."
Cảnh Vân Chiêu càng thêm ngơ ngác, gật đầu lắc đầu, biểu cảm như hóa đá.
Ông lão chằm chằm cô một lúc lâu, vẻ thất vọng càng hiện rõ mặt.
"Nhìn kỹ thì thấy giống lắm, quá trẻ, đầu lông mày sắc bén như , ánh mắt cũng đủ dịu dàng, phần khí quá..." Ông lão một câu khó hiểu, thở dài, dáng vẻ lảo đảo sắp ngã. Người đàn ông trung niên bên cạnh vội vàng bước tới đỡ lấy. Ông lão xua tay: "Lão phu họ Từ, mạo phạm, mong cô bé đừng để bụng."
"Không ông." Cảnh Vân Chiêu bộ dạng của ông, cũng nỡ trách cứ.
Ông lão họ Từ trông mệt mỏi, đầu trong nhà. vài bước, ông đầu cô, hỏi: "Cháu còn hàng bán ?"
Cảnh Vân Chiêu gật đầu: "Có ạ, còn nhiều."
"Giờ ngày mai đến đây." Ông lão buông một câu cụt lủn thèm để ý đến cô nữa.
Cảnh Vân Chiêu chỉ cảm thấy thật khó hiểu. Trong lòng cô chợt nghĩ, thảo nào ở hiệu t.h.u.ố.c Đông y bảo ông là một lão già gàn dở quái gở, với cái hình tượng , tìm khắp cả huyện Ninh Hương cũng thứ hai thần bí như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-co-khong-gian-nu-than-y-duoc-sung-ai-tan-troi/chuong-40-ngay-mai-lai-den.html.]
ông cũng chỉ là một ông già, cô cũng lo lắng đối phương sẽ gì , khả năng tự vệ cô vẫn .
Cảnh Vân Chiêu thẳng về chỗ ở. Khi về đến nơi, Tô Sở chút sốt ruột, còn ghế sô pha bên cạnh một thiếu niên đang , dáng vẻ trắng trẻo sạch sẽ, cũng khá trai, chắc hẳn là họ Cam Cẩn Thần .
"Chị họ, chị gan to hơn bọn em thật đấy, nửa đêm nửa hôm thế còn ngoài, chị sợ gặp ?" Vừa thấy cô, Tô Sở thở phào nhẹ nhõm.
"Chị chút việc , để các em lo lắng , xin nhé." Cảnh Vân Chiêu quen khác phớt lờ, nên cũng nghĩ đến chuyện trong nhà còn chờ , nếu cô cũng sẽ báo một tiếng.
Cam Cẩn Thần liếc cô một cái, năng gì, thẳng về phòng, nửa câu cũng thèm .
Ý tứ trong ánh mắt đó Cảnh Vân Chiêu hiểu rõ, rõ ràng là chút khinh thường và nghi ngờ.
Dù ông nội Cam nhận cô cháu nuôi, cháu trai ruột trong lòng ít nhiều cũng sẽ thấy thoải mái chứ? Huống hồ danh tiếng của cô tệ như .
"Anh họ tính tình quái gở lắm, đừng để ý đến !" Tô Sở thì hoạt bát hơn, lè lưỡi về phía bóng lưng Cam Cẩn Thần.
Nhớ đến lời dặn của ông lão quái dị , Cảnh Vân Chiêu giải thích qua loa với Tô Sở để cô bé lo lắng ngày hôm , nhưng chuyện bán d.ư.ợ.c liệu phần kỳ lạ nên cô nhắc đến.
" Sở Sở, bài kiểm tra hôm qua em là do ông nội yêu cầu ?" Cảnh Vân Chiêu chợt nhớ điều gì, bèn hỏi.
Mặt Tô Sở méo xệch, cô bé gân cổ lên than vãn: "Chứ còn gì nữa! Em và họ từ nhỏ ông ngoại đặt mục tiêu, bắt buộc học y, cho dù là Tây y cũng ! Cho nên từ đến nay tháng nào cũng bắt bọn em kiểm tra, đề thi khó đến mức nổi điên luôn! Khoan ... chị là ông ngoại yêu cầu... chẳng lẽ ông bắt chị, bắt chị cũng..."
Tô Sở ngẩn .