Giọng khàn khàn, kết hợp với khí chất và khung cảnh xung quanh, nếu là khác chắc sợ quá bỏ chạy mất dép .
Cảnh Vân Chiêu ngược cảm thấy tò mò, lịch sự : " đến bán d.ư.ợ.c liệu."
Cô chỉ chiếc gùi chân.
Người nọ liếc qua: "Vào ."
Nói xong, trực tiếp xách chiếc gùi của Cảnh Vân Chiêu trong, sức lực cũng dạng .
Bước trong sân, Cảnh Vân Chiêu lập tức choáng ngợp. Trước mắt cô là từng dãy giá phơi t.h.u.ố.c, lò nấu t.h.u.ố.c, cùng đủ loại dụng cụ lỉnh kỉnh. Tuy nhiên rõ ràng nhiều thứ cất . Mùi hương kỳ lạ cũng chính từ cái sân tỏa , nhưng khi đến gần, cô cảm thấy mùi đó khó chịu như lúc đầu nữa.
"Sư phụ đang bận, mấy thứ thu . Đảng sâm của cô chất lượng cũng khá, trả giá 30 tệ một cân (0.5kg), nếu đồng ý thì đưa tiền, còn thì cô mang đồ , cũng đừng nữa." Người đàn ông dứt khoát, vẻ mặt vô cảm trông cũng đáng sợ.
Đối với đảng sâm tươi, cái giá cũng thể gọi là quá đáng. Cảnh Vân Chiêu cũng tham lam, gật đầu đồng ý.
Động tác của nhanh nhẹn. Vừa thấy Cảnh Vân Chiêu đồng ý, chỉ một loáng rửa sạch đảng sâm, kiểm tra kỹ lưỡng từng củ một. Mức độ tỉ mỉ đến mức khiến phát bực, nếu Cảnh Vân Chiêu tính kiên nhẫn hơn , e rằng cũng chịu nổi kiểu ăn như thế .
Sau khi kiểm tra xong bộ đảng sâm, trong mắt đàn ông cũng lộ vẻ ngạc nhiên, ngờ lô hàng đến .
"Thêm cho cô hai tệ nữa, hàng cứ mang đến đây." Người đàn ông thêm.
Nói xong, phòng, một lát , đưa cho cô một xấp tiền mặt. Cảnh Vân Chiêu đếm , tổng cộng hơn 4000 tệ.
"Cái gì cũng thu mua ? Có giới hạn lượng ?" Cảnh Vân Chiêu hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-co-khong-gian-nu-than-y-duoc-sung-ai-tan-troi/chuong-39-ong-gia-gan-do.html.]
"Không sai." Người đàn ông lạnh lùng đáp.
Tâm trạng Cảnh Vân Chiêu lập tức thả lỏng. Tuy trong căn nhà chút kỳ quặc, nhưng đầu , ít nhất tạm thời cô sẽ lo thiếu tiền tiêu. Hơn nữa, quanh sân ít d.ư.ợ.c liệu quý hiếm, chủng loại đầy đủ , lượng còn nhiều. Có thể thấy chủ nhân ngôi nhà cũng thiếu tiền, đủ sức thực hiện những giao dịch lớn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cảnh Vân Chiêu cầm tiền định , nhưng mới bước một bước, cô chợt thấy tiếng động từ căn phòng phía , kìm đầu .
"Sư phụ, thu mua ít đảng sâm, chất lượng hiếm ..." Người bước là một ông già gàn dở, trông vẻ đáng sợ. Người đàn ông trung niên thấy ông lập tức trở nên cung kính hơn hẳn, mặt cũng nở nụ , cả toát lên vẻ hiền lành cẩn trọng.
Cảnh Vân Chiêu khỏi quan sát kỹ ông lão .
Ông lão mái tóc bạc trắng nhưng khuôn mặt hồng hào trông khá phong độ, chỉ là đầu tóc rối bù, quần áo cũng lôi thôi lếch thếch. Tuổi tác cũng quá lớn, chỉ tầm 60 tuổi, nhưng đôi mắt vô hồn, khiến khỏi cảm thấy chút... đáng thương.
Ánh của Cảnh Vân Chiêu quá lộ liễu, ông lão lập tức phóng một ánh mắt sắc bén về phía cô.
ngay đó, đồng t.ử ông lão co rút . Thân hình nãy còn chút già nua bỗng chốc bước như bay, lao thẳng về phía Cảnh Vân Chiêu!
Phản xạ của Cảnh Vân Chiêu cũng khá nhanh, thấy ông lão kỳ quặc như , bản năng mách bảo cô tránh xa. đến cửa, ông lão vội vàng gọi với theo: "Khoan !"
Giọng chút run rẩy, thê lương, khiến trong lòng Cảnh Vân Chiêu dấy lên một cảm giác kỳ lạ khó tả.
Cô vô thức đầu .
"Tên cháu là gì?" Ông lão cô, ánh mắt chút hoảng hốt, như đang hồi tưởng chuyện cũ, chút vui mừng chút thất vọng, thần sắc phức tạp khiến khó hiểu.
"Cảnh Vân Chiêu." Cảnh Vân Chiêu đáp.